⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Phượng Thiên cười ha ha, tầm mắt chuyển đi lập tức nhìn thấy Tiếu Tuyết ở sau lưng Vân Thi Thi, mới hiểu được chuyện gì xảy ra.
“Anh Mộ!”
Đột nhiên, một dáng người điềm đạm xinh đẹp cùng với âm thanh thẹn thùng xông vào.
Mọi người quay đầu lại, liền thấy một cô gái mặc váy dài màu lam xanh ăn diện lộng lẫy vui sướng chạy tới Mộ Nhã Triết. Một bên dùng sức đẩy Vân Thi Thi đứng trước mặt Mộ Nhã Triết ra.
Người phụ nữ nào đứng ở trước mặt anh Mộ? Thật là chướng mắt!
Cô âm thầm trừng mắt nhìn Vân Thi Thi, quay đầu lại nhìn Mộ Nhã Triết là một nụ cười xinh xắn động lòng người.
"Anh Mộ, anh tới rồi? Anh cố ý tới là xem em sao?"
Lục Cảnh Điềm 20 tuổi, là đại tiểu thư hào môn thế gia, nhà mở ra bệnh viện tốt nhất thành phố.
Hai nhà Mộ - Lục nhiều đời đều quan hệ tốt, có lời đồn rằng Lục Cảnh Điềm là 'thái tử phi' được ông Mộ vừa ý. Chỉ là người có tình ý, người thì lại vô tình.
Mà Mộ Nhã Triết chỉ xem cô ta như là em gái. Cô chủ lớn nhà họ Lục thích Mộ Nhã Triết, đã không còn là bí mật trong giới người thượng lưu.
Mộ Nhã Triết đối với Lục Cảnh Điềm cũng cực kỳ chăm sóc, xem cô ta như em gái mà thương yêu.
Nhưng đối với Mộ Nhã Triết quan hệ giữ anh và cô ta không hơn mức nào!
Lục Cảnh Điềm si ngốc nhìn anh, Mộ Nhã Triết, ba chữ này cơ hồ khắc sâu ở trong lòng cô ta. Vừa nghe đến tên, đầu quả tim cô ta đều tê dại.
Cô tay êu cùng ngưỡng mộ người đàn ông này từ nhỏ đến lớn, nằm mơ đều hy vọng anh ấy có thể nhìn đến cô ta nhiều hơn nữa. Lại thấy ánh mắt anh như có như không nhìn đến chỗ Vân Thi Thi, Lục Cảnh Điềm cũng không khỏi nhìn cô vài lần.
Cô ta thừa nhận, người phụ nữ này rất xinh đẹp. Cô ta đi theo Mộ Nhã Triết cũng coi như đã gặp qua nhiều người, thấy không ít những người xinh đẹp.
Nhưng cô ta không thể không ghen ghét, cái người phụ nữ này dung mạo lại khác với những người khác. Người phụ này có vẻ đẹp thanh tú thanh nhã, hồn nhiên, phảng phất dùng hết từ ngữ tốt đẹp trau chuốt cũng không diễn tả được dung mạo cô.
Mới vừa rồi, cô ta cách đó không xa nên nghe được lời Lâm Phượng Thiên nói, trong lòng có chút ghen ghét.
Lục Cảnh Điềm muốn tiến vào giới giải trí mở ra làn gió, đơn giản chỉ muốn xuất hiện càng nhiều trong tầm mắt Mộ Nhã Triết.
Mà Lâm Phượng Thiên dù nằm mơ cô ta cũng muốn làm quen với vị đạo diễn ưu tú này, nhưng tựa hồ vừa rồi nghe thấy một người như ông ta lại hạ mình chủ động muốn ký hợp đồng với người phụ nữ này.
Nghĩ đến đây, đáy lòng Lục Cảnh Điềm hoảng loạn.
*Từ chương này và các chương sau, Lâm Phượng Thiên sẽ được gọi là anh ta (khác với những chương trước) là do trước đây, nhân vật này chỉ được đề cập đến nghề nghiệp, không được đề cập đến tuổi tác, nên các editor đã để là “ông” cho hợp lý. Nhưng đến , có 1 chi tiết có liên quan đến tuổi tác của nhân vật này, nên cách gọi sẽ bị thay đổi. Mong các reader thông cảm!
 
Đắc tội
Nghĩ tới đây, trong lòng Lục Cảnh Điềm không khỏi có chút hoảng loạn, có vẻ là muốn khẳng định địa vị cao cao tại thượng của bản thân, cô ta lập tức quay mặt mỉm cười nhìn Mộ Nhã Triết cười: “Anh Mộ, sao anh không để ý tới em?”
Mộ Nhã Triết rốt cục cũng chịu nhìn cô ta.
“Hôm nay đạo diễn Lâm cũng ở đây, ông ấy là giám khảo, nếu không thì chờ buổi thử kính kết thúc, chúng ta cùng nhau đi uống cà phê được không?”
Lục Cảnh Điềm tự nhiên kéo lấy cánh tay anh, giọng điệu cũng hết sức nũng nịu thân mật. Cô ta còn cố ý nói hơi lớn tiếng, không vì sao cả, chỉ đơn giản là muốn tuyên bố với tất cả mọi người ở đây, cô ta có mối quan hệ thân thiết với Mộ Nhã Triết, cậu lớn cao quý của nhà họ Mộ có quyền có thế lừng lẫy Bắc Kinh này như thế nào.
Vừa rồi trong phòng chờ thử kính, có mấy người mới không biết điều gây sự với cô ta, bây giờ cô ta muốn âm thầm tuyên bố với họ thân phận hiển hách của mình!
Mà trong đám người xung quanh, Vân Na lại đột nhiên trở nên hoảng sợ.
Cô gái này vậy mà lại có quan hệ với mấy người trong giới thượng lưu?
Mặc dù cô ta không biết Mộ Nhã Triết là người như thế nào, nhưng cô ta nhận ra thị trưởng của thủ đô, hiện giờ ông ta đang kính cẩn đứng sau lưng người đàn ông kia, mà người đàn ông cao lớn anh tuấn ấy lại có mối quan hệ thân thiết với Lục Cảnh Điềm?
Nghĩ vậy, cô ta không khỏi sợ hãi đến rùng mình.
Vừa rồi trong phòng chờ thử kính, cô ta còn tìm Lục Cảnh Điềm gây sự, không biết liệu cô gái này có ý định trả thù cô ta hay không nữa?
Mộ Nhã Triết tất nhiên hiểu được lòng hư vinh* nho nhỏ này của Lục Cảnh Điềm, nên cũng không vạch trần: “Ông nội em nhờ anh đến xem em.”
*lòng hư vinh: chỉ thói quen hoặc tính cách của một số người thích so sánh, thể hiện bản thân hơn người khác, thích theo đuổi những gì phù phiếm hão huyền chỉ thể hiện trên bề mặt.
Vân Thi Thi nghe vậy, liền hơi cụp mắt.
Thì ra, người đàn ông này đến tìm cô ấy...
Lục Cảnh Điềm nghe xong, lòng hư vinh cũng được thỏa mãn, liền giả bộ tức giận: “Hừ! Ông ấy sao lại nhờ anh đến xem em được chứ, ông ấy vẫn luôn không đồng ý việc em tham gia vào Làng Giải trí, nhưng mà em rất thích đóng phim! Anh Mộ, đây là ước mơ của em!”
Khóe miệng Mộ Nhã Triết cong lên thành một nụ cười.
Lục Cảnh Điềm nói tiếp: “Anh Nhã Triết, không phải anh là nhà đầu tư của bộ phim nào sao? Cảnh Điềm muốn làm nữ diễn viên chính...”
Lục Cảnh Điềm sóng vai cùng bước với Mộ Nhã Triết, đám người phía sau cũng lần lượt đi theo, giống như Đế Vương thời cổ đại vi hành, xem xét lãnh địa của mình, kêu ngạo quý phái.
“Đi thôi Thi Thi, còn có... ách, cô bạn này, tôi lái xe đưa các cô đi.” Lâm Phượng Thiên lên tiếng.
Mọi người bước đến cửa, tiếu tuyết nhìn thấy chiếc Roll-Royce Phantom đen bóng, liền phát cuồng, chạy quanh chiếc xe vài vòng như một đứa trẻ.
Trời ạ! Kẻ có tiền! Loại xe này chính là đồ cổ nhập khẩu đấy!
⬅ Trước Tiếp ➡