⬅ Trước Tiếp ➡
Mộ Nhã Triết lại chậm chạp không cưới, mà Mộ Uyển Nhu người được gọi là vợ chưa cưới hiển nhiên trở thành trò cười.
Ông Mộ nghe không ít những lời đồn này, cũng là phiền càng thêm phiền.
Năm đó, ông ta vội vàng tìm người sinh con cho Mộ Uyển Nhu. Từ bệnh viện quốc tế, cho tới tiểu thư giới nhà giàu, phàm là môn đăng hộ đối ông ta đều chú ý. Nhưng ông Mộ xem qua bao nhiêu người lại không ít người không vừa ý.
So với thời cổ đại, hoàng đế tuyển phi còn hà khắc hơn.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, trao đổi ánh mắt. Trong lòng suy đoán rõ ràng.
Lần này, Hà Lăng Tương trợn tròn mắt! Vân Thi Thi đến cùng là có thân phận gì?
Vân Thi Thi cũng nhìn ra đám người này thân phận không đơn giản, bởi vì cô liếc mắt một cái liền nhận ra thị trưởng thành phố đứng trong đám người đấy. Lúc trước ở trên báo chí cô từng xem qua, nên có chút ấn tượng. Cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân hỗn lộn, cùng với thanh âm chửi rửa của mấy người đàn ông.
Thì ra, người tới là mấy trợ lý nhỏ mà đám chó săn điện thoại tới. Bọn họ nhận được cuộc gọi liền nhanh nhẹn đuổi lên, còn tưởng là có người gây rối.
Nhưng Hà Lăng Tương quay đầu nhìn thấy các anh em đến giúp, sắc mặt liền xanh mét đến kỳ cục!
Hắn quay đầu hung trừng nhà làm phim kia một cái, bên cạnh nhà làm phim cũng chợt phát hiện ra điều gì đó. Hiển nhiên biết đám người đến, nhưng nhìn tới trận thế này liền nhíu mày.
Vân Thi Thi nghe tiếng nhìn lại, mấy người kia đi đường ngang ngược, không khó nhận ra cũng có chút địa vị. Hiển nhiên ỷ vào Hà Lăng Tương, nhưng cô liếc mắc nhìn tới thế trận thì có chút ngây người. Lăng Tương không thể nào có thế lực như vậy, với cái thân phận của hắn ta sao lại tiếp xúc với đám này chứ. Tất nhiên càng không quen với những ông lớn đằng sau.
"Gì đây, những người này là ai hả? Vây quanh ở cửa làm gì?" Nói xong liền xoay người phất phất tay một đám đàn ông mặc tây trang: "Đi mau đi mau! Đừng đứng quanh ở đây, quấy rầy đạo diễn tuyển người."
Nói xong lại thấy đám người sắc mặt bình tĩnh, lại thấy Hà Lăng Tương đứng ngốc tại chỗ, không khỏi đi lên ôm bờ vai hắn, thanh niên kia cười nói: "Gì đây, họ là ai? Có phải mấy tên nhóc này tìm anh gây chuyện?"
Chỉ chỉ Tiếu Tuyết, sắc mặt Hà Lăng Tương càng xanh mét, lại chỉ đến Vân Thi Thi cùng người đàn ông lãnh đạm, thái độ càng ngang ngược: "Vẫn là cái con nhóc thối này?"
Tê ——
Hà Lăng Tương hít một ngụm khí lạnh, rất muốn rời khỏi nơi này. Thấy hắn làm bộ muốn chạy trốn, mấy trợ lý kia hung hăng há mồm nói: "Sao anh không nói lời nào?"
Người không thể trêu vào.
Hà Lăng Tương cười khổ lắc đầu, sắc mặt khó coi nhìn tới anh ta vài cái ánh mắt. Nhưng người này chậm chạp không hiểu, còn nghĩ lầm ý của hắn là giải quyết người mặc tây trang đen.
"Này này này! Tao đã nói chúng mày đừng đứng quanh chỗ này, điếc hết hả?"
Nói xong đi đầu vọt qua, tay vừa muốn đặt lên vai người đàn ông kia. Lại thấy cái người tuấn mỹ đấy tránh cũng không tránh, kiêu ngạo đứng yên thậm chí không liếc hắn một cái.
Ở trong nháy mắt kia, tên trợ lý chỉ cảm thấy trước mắt tối ầm. Còn chưa hiểu chuyện gì, bản thân đã bị đám người khác lao ra bắt giữ lấy.
Xương cổ tay chợt quặn đau, uốn éo, cả người bị một lực mạnh mẽ quăng ra xa, đập mạnh vào tường đến vỡ tường ra!
Tên trợ lý chật vật nằm trên mặt đất, ngực một trận cuồn cuộn sinh sôi nôn ra một búng máu, lập tức ngất đi!
Vân Thi Thi trong lòng cả kinh, Tiếu Tuyết thấy tình hình như thế trong lòng không khỏi run sợ. Tiến lên một bước muốn đem Vân Thi Thi mang đến bên cạnh mình, nhưng lại thấy từ trong đám người bước ra một dáng người không cao, lại mang khí thế không đơn giản.
Bước chân người đàn ông đứng yên, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén nhìn bốn phía, thanh âm trầm không giận mà uy nói: "Bọn mày là người nơi nào? Ở chỗ của tao cũng tới phiên chúng mày gây chuyện?"
Lời vừa nói ra, Hà Lăng Tương sợ hãi lập tức quỳ gối trên đất. Cả người run run rẩy rẩy, không dám nói gì.
Người nói chuyện đứng số một số hai ở Thanh Dương, Lâm Tiêu Chính.
Nói đến Lâm Tiêu Chính, địa vị không thấy coi như có vị trí trong thành phố. Hiện tại, đa số tổ chức trong thành phố hoàn toàn chịu Thanh Dương khống chế, trong giới giới trí dù ít hay nhiều thì các công ty đều dính tới thế giới ngầm, Thanh Dương này là giúp các công ty tráo quản lý.
Thanh Dương giúp Tổng Đà vào thành phố, có rất nhiều chi nhánh. Người bên trong chừng mấy chục vạn, có thể thấy Thanh Dương rất có lực ảnh hưởng. Lâm Tiêu Chính đúng là đầu rồng tổ chức này, người nắm quyền toàn bang.
Mảnh đất này cũng là nơi hắn ta quản lý, bởi vậy nghe tin có người gây sự hắn ta liền đến. Huống chi có người gây sự trước mặt nhân vật lớn đến từ thành phố, thật đúng là to gan!
Hắn nhìn thoáng qua Hà Lăng Tương đang quỳ trên đất kia, hỏi:" Mày tên gì!"
Trong lòng Hà Lăng Tương hoảng hốt, đối với câu hỏi của hắn ta sợ không thôi. Bỗng hắn nhớ tới gì đó, nâng khuôn mặt cẩn thận nói: “Anh Lâm! Trên thực tế, tôi là...tôi là..."
"Thanh âm quá nhỏ, tao không nghe thấy!" Lâm Tiêu Chính không kiên nhẫn nói.
Hà Lăng Tương lấy hết dũng khí cất cao giọng: "Tôi tên Hà Lăng Tương, xin hỏi...Vị này là..."
Hắn một bên cười lấy lòng, một bên cẩn thận nhìn đến người đàn ông được mọi người vây quanh kia.
Lâm Tiêu Chính lập tức đối với Hà Lăng Tương nói: "Tổng giám đốc Mộ của tập đoàn Đế Thăng là người mày có thể hỏi thăm?"
Hà Lăng Tương luôn luôn không coi ai ra gì cũng không khỏi sợ hãi, nói năng lộn xộn: "Là do tôi không biết điều, thế nhưng không nhận ra vị này là tổng giám đốc Mộ..."
Hắn nơm nớp lo sợ tìm từ, lại bị một thanh âm đánh gãy lời.
Đại tiểu thư nhà họ Lục.
"Chuyện gì? Sao trước cửa nhiều người vậy..." Lâm Phượng Thiên mới vừa thử kính ở sân, liền mơ hồ nghe thấy dưới lầu có âm thanh khác thường, nhanh chóng chạy lại đã thấy đoàn người.
Anh ta(1) kinh ngạc liếc mắt thấy trong đoàn người có một dáng người thon dài, vẻ mặt hiếm lạ nói: "Tổng giám đốc Mộ! Ngọn gió nào thổi ngài tới nơi này?"
Mộ Nhã Triết lạnh lùng liếc mắt anh ta một cái, không để ý tới.
Tên Lâm Phượng Thiên này có chút đặc thù cũng có chút thủ đoạn, là người tài đáng quý. Bởi vậy, Mộ Nhã Triết cũng mặc kệ, anh ta không phải đèn cạn dầu.
⬅ Trước Tiếp ➡