⬅ Trước Tiếp ➡
Tả Hàn Thành cười, nhìn tiểu nha đầu trước mắt vì không đánh lại anh, trên đạo nghĩa là vợ anh mà chịu thua, chỉ có thể nhịn xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn vì tức giận mà đỏ ửng, trong nháy mắt cô giơ tay lên, vẫn dễ dàng giữ cổ tay cô.
Ngón tay của người đàn ông ấm áp mà rất có lực độ, An Hảo giãy giụa không ra, không thể không làm gì khác hơn là kêu lên: “Anh đừng làm loạn! Tôi muốn đến trường học!”
“Hôm nay là cuối tuần.”
Môi hai người cách nhau rất gần, An Hảo khẩn trương lui về sau. Môi người đàn ông mềm mại, hơi lạnh che trên môi cô.
Lúc này, cô cứng đờ không dám lộn xộn, trong đầu hò hét không biết tại sao anh phải hôn mình, chỉ cảm thấy hơi thở người đàn ông trước mắt mát lạnh mà cố chấp, tựa như nhiệt độ của anh mang theo độc.
Hơi dùng sức cắn môi cô, thậm chí tăng thêm mấy phần lực, bóp cằm cô trừng phạt, An Hảo không dám tin trợn mắt nhìn anh, trầm giọng dụ dỗ: “Ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi về.”
Lúc nói chuyện, anh đã buông cô ra, An Hảo dựa vào tường sững sờ nhìn anh, anh lấy tấm thẻ vàng và chìa khóa đặt trên đèn bên cạnh cô.
“Cuối tuần không được phép về trường học đi loạn khắp nơi với mấy bạn bè không tốt kia, nếu không có chỗ nào đi, sau này chỗ này là nhà của em.”
An Hảo sửng người, con ngươi giật giật, chuyển mắt thấy tấm thẻ vàng và chìa khóa kia, lại kinh ngạc nhìn Tả Hàn Thành: “Nhà tôi?”
Tả Hàn Thành nhẹ nhàng xắn tay áo sơ mi cao cấp, khéo léo giản lược như người khác nhưng trông rất phi phàm.
“Em có thể xem nơi này là nhà tân hôn của chúng ta, tất cả phòng lầu 2 tùy em sử dụng, sau này không được phép đến quán bar nữa, nếu không muốn nhận tiền của Cố gia, hãy dùng tấm hể này.”
An Hảo không tin nổi, cầm tấm thẻ vàng kia lên nhìn, đây là thẻ phụ dưới tên anh, nói cách khác, trong thẻ này không hề có giới hạn, cô có thể tùy tiện xài…
“Tại sao phải tối với tôi như vậy?”
    Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi: Cô đã từng giữ anh trong một góc tâm hồn mình, nhưng với anh, nó chỉ là mảnh vỡ vụn mong manh
  Người đàn ông đẹp trai lạnh lùng ném tờ chi phiếu vào vào mặt, yêu cầu cô kết hôn. Nhưng đằng sau sự lạnh lùng có 1 bí mật...
  Em chính là ánh sáng của anh, vạn năm không bao giờ đổi thay, bây giờ và mãi mãi.
  Gần 2 triệu lượt đọc cho bộ fanfic Vkook có ngược có ngọt: Bởi vì chia xa là để nhận ra tình yêu lớn đến đâu
Cô sững sờ, nhất thời hỏi ra vấn đề ngu ngốc này, thậm chí chuyện mình vừa bị cưỡng hôn cũng quên.
Tả Hàn Thành nhìn cô: “Bởi vì bây giờ em là Tả phu nhân.”
An Hảo kinh ngạc, trong đầu rất nhiều dấu hỏi quanh quẩn, nhưng còn chưa kịp hỏi, Tả Hàn Thành đã rời đi.
Cô vội vã chạy đến bên cửa sổ, mở cửa sổ sát đất ra, nhìn thấy tài xế mở cửa một chiếc xe thương vụ cao cấp, anh ngồi lên, anh không lái xe của mình đi.
    Ngôn tình hài hước, "kinh dị" và đầy lãng mạn: Nếu bạn gái và mèo cưng hoán đổi thân xác thì phải làm sao?
  Nổi máu anh hùng cứu cô một lần, 3 năm sau, tình cờ gặp lại, hai từ duyên phận dường như trở nên càng trớ trêu
   Gái nhà lành sau một đêm say, lỡ dây dưa với một kẻ mặt dày vô sỉ như anh: Định mệnh không thể trốn thoát
  Một thế thân bị gán nợ dần dần bóc trần khuất tất về thân thế của mình, từng bước lột xác
Mắt thấy chiếc xe kia dần cách xa, An Hảo vẫn chưa hồi phục tinh thần.
Cho đến khi chuông điện thoại cô vang lên ầm ĩ, cô mới chợt phục hồi tinh thần, vội vàng chạy đến mép giường lấy điện thoại.
“A lô! An Hảo! Nghe nói cậu không bị trường học và đồn cảnh sát xử phạt có phải không? Hôm nay cuối tuần không có tiết, chúng ta đi chúc mừng đi!”
An Hảo nhướng mày: “Vậy thì đi thôi…” Bỗng nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn tấm thẻ và chìa khóa chia.
“Cuối tuần không được phép về trường học đi loạn khắp nơi với mấy bạn bè không tốt kia, nếu không có chỗ nào đi, sau này chỗ này là nhà của em.”
Lời của Tả Hàn Thành vẫn còn bên tai, nhưng Cố An Hảo cô dĩ nhiên sẽ không ngoan ngoãn nghe lời như vậy.
Nhưng bây giờ dáng vẻ mình con gái như vậy, cô quả thật không thể đi ra ngoài gặp người.
⬅ Trước Tiếp ➡