⬅ Trước Tiếp ➡
An Hảo ngừng lại, đúng, đây là nhà anh, anh nhất định có chìa khóa mỗi phòng.
Nhưng tối qua cô ngủ rất an ổn, vừa rồi thức dậy, quần áo cũng còn mặc trên người, đoán được tối qua anh không vào phòng lợi dụng cô.
Mặc dù trong lòng có chút lửa giận, nhưng vẫn nhịn xuống, không nói gì thêm, chỉ nhỏ giọng thầm thì một câu: “Biết người lớn tuổi khôn khéo hơn người khác như anh không phải tốt lành gì.”
Nói xong, đi ngang qua Tả Hàn Thành đi ra ngoài.
Nhưng cổ tay đột nhiên bị giữ lại, cô bị anh kéo lại, cô quay đầu trừng anh: “Sao? Mới sáng sớm, anh muốn làm gì?”
Thấy trong mắt Cố An Hảo đầy ý tưởng anh làm chuyện thô bỉ với cô, Tả Hàn Thành cười một tiếng, sau đó nguy hiểm nhíu mày: “Gì mà người lớn tuổi như tôi? Tôi rất lớn tuổi?”
    Fanfic Vkook: Lần đầu gặp gỡ, anh nói muốn làm tôi cười nhưng chỉ 2 năm sau, anh lại muốn tôi sống không bằng chết!
  Câu chuyện Xuyên không - Đam mỹ 'tấu hài' mạnh mẽ, vừa sảng khoái vừa ngọt ngào
  Tiểu hòa thượng tính tình ngây thơ, nhưng rất bạo lực này, thế mà là 1 cô gái?
  Một đêm kích tình, cô trả được thù, còn anh thì thành nghiện, đúng là vận mệnh trớ trêu
An Hảo liếc anh:”Hoành cảnh sống ở Cố gia, tuổi tác người lui tới mỗi ngày đều không đồng đều, bình thường người lớn hơn tôi 10 tuổi tôi phải gọi là chú, anh lớn hơn tôi 10 tuổi, cũng là hàng chú rồi,không phải lớn tuổi hơn chẳng lẽ còn cho mình là tiểu thịt tươi sao?”
Cô còn chưa nói xong, đột nhiên bị kéo, An Hảo không phòng bị, mất trọng tâm ngã vào ngực anh, vội vàng ổn định, ngước mắt lên, liền thấy khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông gần bên.
Nhìn chằm chằm khuôn mặt người đàn ông trước mắt, cô bối rối.
Có phải vì vừa thức dậy, đầu óc còn chưa đủ tỉnh táo hay không, mặc dù lần đầu tiên gặp mặt cảm thấy người đàn ông tuyệt đẹp chói mắt này không giống người trần gian, nhưng lúc này nhìn người đàn ông đứng nghịch hướng ánh nắng kéo cô vào ngực, cô lại nuốt nước miếng.
Trời ạ! Người đàn ông này sao có thể đẹp đến vậy!
Mặc dù cô ở trong trường học cua rất nhiều anh đẹp trai, nhưng cô biết người nào có thể trêu chọc, người nào không thể tùy tiện trêu chọc.
Giống như Tả Hàn Thành trước mắt, ngay cả có thân phận gì cô cũng không biết này, cô lập tức cựa khỏi tay anh: “Sao anh…”
“Lúc gọi điện cầu tôi đến trường học, không phải còn nghẹn ngào giả bộ đáng thương sao?”
  Người đàn ông từ trên cao nhìn xuống cô gái nhỏ chỉ miễn cưỡng đứng tới vai anh, đôi mắt đen thu hết động tác giương nanh múa vuốt của cô vào mắt.
“Hôm qua ở đồn cảnh sát còn dáng vẻ đáng thương mặc cho người xẻ thịt đến mức làm người khác đau lòng không thôi, bây giờ biến mất rồi? Qua cầu rút ván, hửm?”
An Hảo thiếu chút nữa lộ vẻ lúng túng, bỗng nhiên dùng sức rút tay ra, thậm chỉ dùng cả chân tay đẩy người đàn ông trước mắt ra.
Kết quả mỗi lần cô xuất thủ đều bị anh dễ dàng khống chế, mấy lần liên tiếp, cuối cùng vẫn bị anh ép vào tường, mí mắt An Hảo giật giật, giơ chân lên muốn tấn công anh.
Nhưng trong nháy mắt cô nhấc chân lên, ép cô vào tường đồng thời nghiêng người kề sát cô, đè tay chân không đứng đắn của cô, môi khẽ nhếch tạo độ cong đẹp mắt mà thiếu đánh.
“Khó trách hai tên phế vật vô dụng kia lại bị em đánh đến suýt chút nữa đoạn tử tuyệt tôn, quả nhiên thân thủ không tệ.”
An Hảo dùng sức giãy giụa nhưng không ra, mắng: “Mới sáng sớm anh có thể đừng đùa bỡn lưu manh không?”
Cô càng ảo não mình uổng công tập luyện Thái cực quyền mấy năm, ở trước mặt anh lại hoàn toàn vô dụng, ngay cả thuật phòng thân ở trước mặt anh cũng dễ dàng bị khống chế.
Người đàn ông chỉ dùng chút sức lực và năng lực quan sát đã thắng cô, bất luận cô đánh thế nào, cánh tay vẫn bị anh đè lại.
Huống chi hai lưu manh Hứa gia kia uống rượu say, nếu không cô cũng không thể một địch ba thuận lợi như vậy.
“Tôi còn chưa bắt em thực hiện nghĩa vụ, như vậy được xem là đùa bỡn lưu manh với em?”
⬅ Trước Tiếp ➡