Chương 12
như bị thứ gì đó dính chặt, không chỉ nghẹn lại mà còn khô khốc, rất khó chịụ.
Trần Khả nhíu mày, vô thức nuốt nước bọt, âm thanh vang rõ trong căn phòng âm nhạc trống trải và yên tĩnh.
Chu Chấn Ninh đã nghe thấy.
"Nhanh vậy đã có cảm giác rồi à?" Giọng nói khàn khàn của anh mang theo ý cười, mùi vị trêu chọc rất nồng.
Khuôn mặt Trần Khả vốn đã nóng bừng giờ càng nóng hơn, vành tai nóng rát như bị thứ gì đó đốt cháy.
"Không có." Cô cứng miệng phủ nhận, nghiêng đầu nhỏ sang một bên.
Chu Chấn Ninh hoàn toàn không để ý, nhìn bầu ngực căng tròn bị mình nhào nặn thành đủ loại hình dạng, nụ cười trên khóe môi anh càng đậm, ánh mắt tối tăm không thể tả.
Thật hy vọng có thể bật đèn lên, như vậy có thể nhìn rõ đôi gò bồng bị mình nhào nặn tròn méo thế nào, làn da trắng nõn nhuốm màu hồng phấn ra sao, còn có dấu ngón tay để lại..
Chỉ nghĩ thôi cũng đã hưng phấn rồi, gậy thịt dường như càng căng trướng hơn.
"Thích nhẹ hay mạnh?" Cậu nói nhiều thật đấy." "Tôi thích mạnh." Chu Chấn Ninh tự trả lời, bàn tay lớn nâng hai bầu ngực nặng trĩu đầy cảm giác lên nhấc nhấc, rồi đột nhiên siết chặt năm ngón tay.
"Á.." Cơn đau đột ngột khiến Trần Khả không kịp đề phòng khẽ kêu lên một tiếng, hai tay vốn đang bấu chặt mép bàn cũng theo bản năng nhấc lên, nắm lấy cổ tay anh.
Chu Chấn Ninh cười khẽ cúi người ghé sát tai cô "Xoa mạnh thì cậu sẽ kêu lên, nghe rất sướng.." Hơi thở nóng rực chui vào tai, vừa tê vừa ngứa, Trần Khả vội vàng rụt vai, quay đầu tránh đôi môi gần như dán vào tai cô, phun ra hai chữ.
"Biến thái " "Đàn ông mà không thích nghe phụ nữ rên rỉ khi làm tình mới là biến thái đấy." ".." Trần Khả cạn lời.
"Đúng rồi, lát nữa dùng dương vật cắm vào ngực cậu thử xem, mềm như vậy, cắm vào chắc chắn càng sướng." Câu này bảo cô trả lời thế nào đây Trần Khả bị những lời lẽ dâm đãng của Chu Chấn Ninh nói đến mức như bị ném vào lồng hấp, xấu hổ không chịu nổi, ngay cả tóc cũng như rịn mồ hôi.
"Đừng hỏi tôi, cậu muốn làm gì thì làm." Cô cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh nhưng không giấu được vẻ mất kiên nhẫn và ghét bỏ.
Chu Chấn Ninh không để ý, dù sao thì anh cũng đã nhìn vẻ mặt không ưa anh của cô hơn bốn năm rồi, đã rất quen thuộc.
Hơn nữa anh biết rất rõ cô có cảm giác, chỉ là càng có cảm giác thì càng cứng miệng, không chấp nhận được mà thôi.
Giống như lúc đầu cô xa lánh anh, anh cũng không chấp nhận được vậy.
Chu Chấn Ninh buông ngực cô ra, rút tay về, lùi lại một bước.
Trần Khả nghi ngờ vừa định quay đầu xem anh muốn làm gì, ánh mắt liếc thấy động tác cởi quần của đối phương.
Cơ thể cô cứng đờ, vội vàng dời tầm mắt đi nhưng trước mắt vẫn hiện lên cái thứ thô dài dữ tợn giữa hai chân anh..
Thứ đó thật sự rất thô, vừa thô vừa dài, phải dùng hai tay mới nắm hết được.
Hơn nữa trên đó còn đầy gân xanh, màu đỏ tía, nhìn thôi đã thấy kinh khủng rồi, lại còn cứng như gậy..
Trong lúc Trần Khả còn đang ngẩn ngơ, Chu Chấn Ninh đã kéo quần ra khỏi thắt lưng.
Gậy thịt thô dài to lớn thoát khỏi sự trói buộc của vải vóc, thẳng tắp nhô lên trong không khí.
Anh vươn tay giữ chặt đầu gối cô banh ra hai bên, không thể chờ đợi được nữa muốn chọc mạnh "hung khí" của