⬅ Trước Tiếp ➡

Dù không nhìn Chu Chấn Ninh, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của anh mang theo ngọn lửa cũng tràn đầy tính xâm lược..
Cổ họng nhanh chóng trở nên khô khốc, Trần Khả hơi khom người rụt vai, vòng tay trước ngực, tự lừa dối mình muốn che chắn bớt ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào ngực mình của đối phương.
Chu Chấn Ninh rất thích sự xấu hổ của cô và cảm giác chi phối này, trái cổ nhô lên khẽ nhúc nhích, thấp giọng phun ra hai chữ "Đồ lót." Giọng nói của anh khàn hơn lúc nãy rất nhiều, cũng trầm hơn hẳn, mang theo dục vọng không thể bỏ qua.
Trần Khả chỉ cảm thấy da thịt tê dại như điện giật, cánh tay và cổ đều nổi da gà, cảm giác chua xót xa lạ bò lên đùi cô..
Cô vội vàng hít sâu một hơi, cố gắng phớt lờ anh, nhìn thẳng vào các loại nhạc cụ treo trên tường trong bóng tối, hai tay run rẩy vòng ra sau lưng, cởi khóa cài áo lót.
Ngực đột nhiên nhẹ bẫng, hô hấp của Trần Khả cũng nghẹn lại, cô giơ tay kéo dây áo ngực lỏng lẻo treo trên vai nhưng lại không thể xuống tay cởi xuống.
"Khục.." Tiếng cười trầm khàn của Chu Chấn Ninh vang lên bên cạnh, Trần Khả cứng đờ cắn môi dưới, ngay sau đó cô cảm giác được một bàn tay đặt lên đầu gối mình.
Cảm giác vừa ẩm ướt vừa nóng bỏng, cô vô thức kẹp chặt hai chân hơi tách ra treo trên mép bàn, quay đầu nhìn anh.
"Thả lỏng nào, hôm qua khi tôi chơi nhũ hoa, cậu rất thoải mái mà?" "Ai, ai thoải mái chứ?" Trần Khả đỏ mặt cố gắng phủ nhận.
"Rên rỉ vừa dâm đãng vừa lẳng lơ, quần lót cũng ướt, không thoải mái chẳng lẽ là khó chịu?" ".." Trần Khả bị anh nói đến mức vừa xấu hổ vừa tức giận, chọn cách quay đầu đi giả ngụ Bởi vì..
cô thật sự đã rên rỉ, là cái giọng mà chính cô cũng không nhận ra, giọng nói mà chính cô nghe cũng phải đỏ mặt tim đập.
Hơn nữa cô cũng thật sự ướt rồi, không hiểu sao âm hộ vừa chua xót vừa trống rỗng, cứ chảy nước hoài..
Rõ ràng cô không hề muốn, cô bị uy hiếp cơ mà, tại sao lại như vậy chứ?
Mặc dù ánh sáng lờ mờ nhưng Chu Chấn Ninh vẫn có thể nhìn ra khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, hơi thở cũng hơi gấp gáp.
Anh cong môi, di chuyển đến trước mặt cô, ngón tay thon dài móc vào dây áo ngực kéo xuống.
Trần Khả chỉ có thể nắm chặt dây áo ngực từ từ trượt xuống khỏi vai theo lực kéo.
Bầu ngực trắng nõn tròn trịa từng chút một lộ ra khỏi lớp vải cotton trắng của áo ngực, đầu nhũ hoa hơi vểnh lên, còn khẽ run rẩy như thể đang chờ người ta đến cắn một ngụm.
Chu Chấn Ninh nheo mắt, ánh mắt anh càng nóng hơn, thô lỗ giật áo ngực của cô xuống ném sang một bên trên bàn dài, rồi không thể chờ đợi được nắm chặt một bên ngực lớn, bóp mạnh hai cái.
"Ưm.." Trần Khả bấu chặt mép bàn, rên khẽ, có hơi đaụ.
nhưng cũng hơi tê dại.
"Ngực mềm thật.." Giống hệt kem tươi, vừa mềm vừa trơn, dường như có thể nhào nặn ra được.
Chu Chấn Ninh thỏa mãn thở dài, giọng nói khàn khàn như trộn cát, hơi thở phả vào xương quai xanh của Trần Khả vô cùng nóng bỏng..
Trần Khả vô thức ngửa người ra sau, muốn né hơi thở của anh nhưng lại không thể tránh được cảm giác tê dại nóng rực không ngừng thấm vào lồng ngực khi bàn tay anh tùy ý nhào nặn ngực cô.
Âm hộ lại bắt đầu chua xót, chân cũng mềm nhũn, cổ họng


⬅ Trước Tiếp ➡