Chương 8
Nhưng phía sau không có động tĩnh gì, xoay người đi lại, phát hiện cô gái kia đã ngồi xổm, chôn đầu giữa hai đầu gối.
Anh bước trở lại, mũi chân chạm vào gót giày của Mạnh Kiều, phát ra hai tiếng “lộc cộc”.
Trả lời anh lại chỉ có âm thanh nức nở.
Trần Thâm nhìn lên trời, cảm thấy mình đã chọc phải phiền toái rồi.
Anh đã từng xem phim cô đóng. Vai diễn của cô là một cô gái nhỏ, thật sự quá mức ngây thơ và đáng yêu khiến người ta không thể không thích. Nhìn thấy người khác gây khó dễ cô, anh lại tự động gắn cô vào vai diễn của cô gái nhỏ kia, sau đó ra tay giúp cô.
Anh lại đá nhẹ vào gót giày của Mạnh Kiềụ
“Phiền anh đỡ tôi một chút, chân em bị tê rồi.” Mạnh Kiều hít sâu một hơi, vừa nói vừa vươn tay ra trước mặt Trần Thâm.
Trần Thâm kéo cô lên, “Sao lại khóc thế này?”
“Em quay phim cấp ba, bị người người ta khing bỉ, bị người ta đùa giỡn.” Mạnh Kiều liệt kê từng chút một, không biết có ai nghe không, nhưng hiện tại cô chỉ muốn phát tiết.
“Nhưng đâu phải quay thật.” Trần Thâm kéo cô lên rồi buông tay, đứng bên cạnh nhìn cô dậm chân cho hết cơn tê.
“Sao lại không phải chứ Hai chúng ta đều phải khỏa thân Đến bạn trai của em cũng chưa thấy qua Tức chết mất ” Mạnh Kiều bắt đầu nói không biết lực lời.
Trần Thâm cũng không tức giận, chỉ là có chút nghi hoặc “Em không đọc kịch bản à?”
“Có xem. Giấy trắng mực đen hẳn hoi mà.”
“Đoạn này bỏ.” Trần Thâm nhíu mày.
“Bỏ như thế nào? Bỏ? Bỏ thật á???” Mạnh Kiều mở lớn mắt nhìn anh.
==================================================
“Vậy thì tại sao trong kịch bản của em vẫn còn?” Bởi vì điều này mà cô đã buồn bực trong suốt thời gian dài, mỗi ngày đều luôn nghĩ cách giải quyết.
“Không lẽ bên biên kịch phát sai rồi?”
Mạnh Kiều suy nghĩ, không biết nên buồn hay là nên vui.
“Trên mạng người ta đều nói cảnh này là cảnh tình cảm mãnh liệt nhất đúng không?” Mạnh Kiều lại hỏi.
“Ban đầu tôi định sẽ giải thích đoạn này, nhưng sau đó tôi quyết định giữ lại và coi nó như một chủ đề nóng.”
“Như vậy không phải là đang lừa mọi người sao?”
“Sau này sẽ có một buổi phỏng vấn, lúc đó sẽ chỉnh sửa lại.” Trần Thâm dừng lại một chút, thật ra đây là lời đồn đoán của đoàn làm phim anh cũng không tiện tiết lộ nhiềụ
Mạnh Kiều bĩu môi, không còn gì muốn hỏi, dần dần bình tĩnh lại, trong lòng hiện lên tia vui vẻ.
Thật tốt
“Nhưng sẽ vẫn còn có vài cảnh, ừm…” Trần Thâm nói thêm, thật ra anh vẫn không thể tưởng tượng nổi bản thân quay một cảnh thân mật và cuồng nhiệt với một cô gái nhỏ có chút ngây thơ và dễ thương như nào nữa.
“A… “Mạnh Kiều vui sướng, vỗ vai Trần Thâm.
“Hôm nay thật sự cám ơn tiền bối ” Mạnh Kiều sờ sờ lòng bàn tay, đã có nhìn nhận tốt về Trần Thâm. Hôm nay anh đã đem đến cho cô một thông tin vô cùng tốt, quả nhiên trời cao vẫn không ngược đãi cô.
“Thôi, về đi. Muộn rồi.”
“Cảm ơn tiền bối ” Cô quyết định một lát nữa sẽ lên Weibo WeChat và các trang mạng xã hội khác, hơn nữa còn phải thêm Trần Thâm là mối quan hệ đặc biệt, là một ân nhân lớn
“Tiền bối Tiền bối.” Hai người vừa tách ra, đột nhiên Mạnh Kiều ngăn Trần Thâm lại.
“Làm sao vậy?” Trần Thâm xoay người.
“Tiền bối, thêm WeChat được không? Hehe.” Cô cười lấy lòng.
Hai người cứ thêm quét mã QR dưới tầng hầm để xe, còn thêm nhau là bạn tốt.
Ngồi trên xe, Mạnh Kiều vừa ngâm nga một bài hát vừa nhấp vào giao diện hồ sơ We Chat của Trần Thâm, sau đó đổi tên anh thành tiền bối Trần Thâm.
Sau đó cô tự sửa lại tên cho mình là Xương gò má hướng lên trời.