Chương 7
Sân khấu này khiến cho Mạnh Kiều nhớ tới văn nghệ khi còn học cao trung. Kỳ thực cũng không khác nhau là mấy, đều là biểu diễn – nhân vật quan trọng lên tiếng – biểu diễn – lên tiếng, lặp đi lặp lại.
Có chút nhàm chán, may mà đi cùng Hoàng Ngu Lâm ngồi bên cạnh nói chuyện.
Cuối cùng, mọi người lên sân khấu để chụp ảnh cùng nhaụ
Người tổ chức bữa tiệc tối nay đứng diễn thuyết một lúc, sau đó nam rapper đang nổi gần đây lên biểu diễn.
Trên đài mọi người đều vỗ tay theo tiết tấụ
Vị trí đứng của nghệ sỹ không có trình tự nhất định mà là tùy ý đứng, nhưng Mạnh Kiều và Hoàng Ngu Lâm đều là người kém nổi, cho nên đứng bên trái.
Nam rapper cầm microphone từ phải sang trái trên sân khấu, thỉnh thoảng còn giao lưu với mọi người.
Phải mất một lúc lâu anh ta mới đi tới chỗ Mạnh Kiều đứng, nhưng mà anh ta còn đặt tay lên vai cô, khiến cho cả người Mạnh Kiều cứng đờ. Qua một lúc thì nam rapper buông tay, quay trở lại sân khấụ
Mạnh Kiều thầm chửi thề trong lòng.
Nhưng chuyện này còn chưa kết thúc.
Trước đây Mạnh Kiều chưa từng nghe qua tên của nam rapper này, càng chưa từng nghe anh ta hát. Người này lại đi từ phái qua trái một lần nữa, tiếp tục tới gần Mạnh Kiều, hơn nữa ca từ còn mang thêm nhiều màu sắc.
Mạnh Kiều dịch ra phía sau, gót giày cô chống lại bậc thềm. Đột nhiên một chiếc microphone từ phía sau dừng lại bên miệng của cô. Cô nghiêng người nhìn, phát hiện là Trần Thâm, anh đưa tay nhận lấy chiếc microphone, anh cười với nam rapper, cũng không nhìn Mạnh Kiềụ
Mạnh Kiều dịch chân ra phía sau hai bước. Trần Thâm trực tiếp bước xuống giao lưu cùng nam rapper.
Nam rapper thức thời quay về chỗ cũ.
Quá nhiều người, Mạnh Kiều chưa kịp nói cảm ơn, cho nên chỉ mỉm cười với Trần Thâm.
Sau khi xuống khỏi sân khấu, Mạnh Kiều run lên vì tức giận, đi cùng đám người đang giải tán.
Trước đó, chị Hà đã nhắn là đợi cô ở bãi đỗ xe.
Cô đứng ở một góc, rất lạnh lại chán chường.
“Ai vừa đi qua đấy?” Đột nhiên một âm thanh vang lên.
“À, cô ta dám chụp phim cấp ba đấy.” Là nam rapper kia.
“Rác rưởi.” Mạnh Kiều lên tiếng phản kích.
“Cô nói cái gì cơ?” Nam rapper nhìn qua.
“Tôi nói anh là rác rưởi.” Mạnh Kiều tiếp tục nói, cô vén váy lên một chút, cởi giày cao gót, cầm ở trên tay.
“Ồ, đây chẳng phải nữ chính trong bộ phim “hành động” của chúng ta hay sao?” Nam rapper không giận, ngược lại còn cười, nói ra một câu khiến người ta buồn nôn.
“Ồ, đây chẳng phải chàng rapper hát bài hát “màu vàng ” nhỏ bé của chúng ta sao?” Mạnh Kiều chân trần đi tới trước mặt bọn họ, muốn dùng giày cao gót nện vào mặt anh ta.
màu vàng còn có nghĩa là ám chỉ 18+ ấy
Nhìn động tác của Mạnh Kiều, nam rapper cũng tiến lên vài bước.
Phía sau truyền tới tiếng bước chân, giày trên tay Mạnh Kiều bị lấy mất.
“Em đã nói là rác rưởi rồi còn đứng ở chỗ này làm gì? Rác rưởi không xui xẻo à?” Trần Thâm đặt đôi giày cao gót vừa lấy được cô xuống bên chân cô.
Nam rapper và bạn của anh ta đều không cao, khi đứng trước người đàn ông cao to cơ bắp như Trần Thâm thì chẳng khác gì hai con chim nhỏ xíụ Không chỉ đánh không lại, hơn nữa fans của anh ta cũng không ổn định, quan trọng nhất là thế lực phía sau Trần Thâm vô cùng kinh người.
Hai người vội vàng thay đổi sắc mặt, nói rằng mình nhận nhầm người.
Trần Thâm cũng không để ý tới hai người bọn họ nữa, chỉ chăm chú đi giày vào cho Mạnh Kiềụ
Hai người kia chạy đi.
“Đi thôi.” Trần Thâm nói xong rồi quay người bước đi.