Chương 3
Trần Thâm vẫn luôn ngồi dựa lưng vào ghế, những hành động nhỏ của Mạnh Kiều đều thu vào trong mắt, anh khẽ mỉm cười.
Anh đã xem qua một bộ phim truyền hình do Mạnh Kiều diễn khi xem cùng mẹ. Cô diễn một vai vô cùng hoạt bát đáng yêụ Hôm nay nhìn thấy cô, lời chào hỏi nặng nề, khiến anh nghĩ rằng bản thân cô rất khác với nhân vật trong bộ phim. Đúng hơn là vai diễn vẫn có bóng dáng của cô.
Cuộc họp bắt đầu, mọi người bắt đầu mở kịch bản cần phải diễn.
Khi đó Mạnh Kiều mới nhận ra mình thật ngu ngốc, khi ra ngoài không mang theo thứ gì ngoài cuốn kịch bản, một chiếc bút cũng không có.
Cô nhìn phía đối diện và bên cạnh. Hỏi mượn bút Lỗ Quân? Không, tuyệt đối không thể được Quay đầu, muốn hỏi Trần Thâm, lúc này mới phát hiện anh đã cởi khoác da, bên trong là một chiếc áo cộc tay màu xám đen, cánh tay đặt trên mặt bàn hiện lên những đường cơ hoàn mỹ.
Mạnh Kiều rời tầm mắt từ cánh tay lên gương mặt anh, duỗi một ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc. Đợi Trần Thâm quay sang nhìn, cô mới mở miệng
“Tiền bối, cho em mượn bút có được không?” Nói xong cô cười cười, thật sự có chút ngượng ngùng. Đi thảo luận kịch bản mà lại không mang theo bút. Hành động thiếu chuyên nghiệp như vậy dễ để lại ấn tượng không tốt.
Trần Thâm trực tiếp đưa chiếc bút trong tay cho cô, rồi nhờ trợ lý tìm giúp một chiếc bút khác.
“Đi họp cũng không mang bút, cậu chuyên nghiệp quá nhỉ, Trần Thâm ”
Đạo diễn nói, anh ta không chứng kiến cảnh mượn bút vừa rồi nên nghĩ Trần Thâm không mang bút.
Đạo diễn họ Trương, anh ta cũng khá thân thiết với Trần Thâm. Vì vậy anh ta trêu trọc vài ba câu để khiến bầu không khí trở nên sinh động. Khiến cho cho mọi người trong phòng họp lần đầu gặp mặt cũng trở nên thả lỏng hơn.
“Không chuyên nghiệp hả? Bút viết là công việc do trợ lý phụ trách mà?” Trần Thâm đáp, không nói quá nhiềụ
Trái tim đang dâng lên tới tận cổ họng của Mạnh Kiều cuối cùng cũng về chỗ cũ. Tiền bối thật sự rất tốt bụng
Nói là hội thảo kịch bản, nhưng thật ra đây là lần đầu tiên gặp mặt nhân vật chính. Nhân tiện giúp mọi người quen cách xưng hô. Đạo diễn Trương cũng không có dự định trong một ngày sẽ thực hiện hết tất cả các quy trình, chỉ nói qua vài tình tiết trọng điểm mà thôi.
Sau đó, đạo diễn Trương đưa mọi người tới một khách sạn nào đó. Nói rằng có nhà đầu tư mời mọi người dùng bữa. Tất cả đều không phản đối. Thu dọn đồ đạc xong rồi nhanh chóng tới khách sạn.
Mạnh Kiều ngớ người, cô không lái xe đi, mà người đại diện cũng không có ở đây.
“Không đi à?” Trần Thâm khoác áo xong, nhìn cô đang đứng ngồi không yên.
“Tiền bối, tôi không lái xe… Người đại diện cũng không ở đây…”
Cô là một kẻ phiền phức, cô đã gây rắc rối cho tiền bối rất nhiều lần. Mạnh Kiều tự khinh bỉ mình trong lòng.
“Đi thôi, ngồi xe tôi.” Trần Thâm không nghĩ ngợi gì nhiềụ
Mạnh Kiều ngoan ngoãn đi theo anh ra ngoài.
“Cảm ơn tiền bối.”
“Đổi cách gọi?” Trần Thâm đang đi ở phía trước liền liếc nhìn cô một cái.
“Tiền bối Trần?” Mạnh Kiều nhìn anh
…
“Quên đi.” Trần Thâm không ép buộc.
Trần Thâm đi cùng trợ lý và tài xế, mỗi người ngồi một vị trí, trên xe cũng đang phát đài, nên cũng không cảm thấy xấu hổ.
Điện thoại của Mạnh Kiều rung lên. Đó là tin nhắn trả lời từ người đại diện, ban nãy Mạnh Kiều có nói rằng cô sẽ đi liên hoan. Người đại diện dặn dò, không được ăn uống linh tinh.
Tang tang xảo Tôi hiểu rồi, chị Hà.