Chương 2
“Cũng không phải không thể thay đổi kịch bản trong lúc quay phim.” Người đại diện vẫn an ủi cô một câụ
Lời này, cô nghe lọt được.
Sửa kịch bản? Ai có thể sửa?
Những diễn viên lớn, đạo diễn, biên kịch, nhà đầu tư? Nhưng họ đều không liên quan gì đến cô.
Hơn nữa những cảnh này đều là cao trào, sao có thể sửa đây?
Người đại diện còn có việc, lại sợ Mạnh Kiều không đi họp kịch bản, nên đã đưa cô đến địa điểm hẹn từ sớm. Nhưng kết quả lại tới quá sớm, ngoài mấy người biên kịch cũng chưa thấy có người nào tới.
“Xin chào.” Mạnh Kiều lên tiếng chào bọn họ.
“Xin chào. Cô là Mạnh Kiều? Cô ngồi đây đi.” Một nữ biên kịch tóc ngắn trả lời và bảo cô ngồi xuống.
“Cảm ơn.” Mạnh Kiều tháo mũ và khẩu trang, lặng lẽ ngồi xuống.
Thật ra tính tình của cô khá hoạt bát, nhưng hôm nay cô thật sự không có tâm trạng.
“Có muốn uống nước không?” Nhà biên kịch tóc dài đưa cho cô một chai nước.
“Cảm ơn.” Mạnh Kiều đứng dậy, nhận lấy chai nước.
Bầu không khí trong phòng họp có chút xấu hổ. Một lúc sau, biên kịch ngồi sang một bên nhỏ giọng thảo luận điều gì đó, không nói chuyện với Mạnh Kiều nữa.
Mạnh Kiều cúi gằm mặt xem qua kịch bản. Mặc dù không muốn diễn cho lắm nhưng cũng phải nói rằng đây thật sự là một kịch bản hay. Cô đã đọc nó vài lần trong tuần qua.
Trong khi cô còn đang xem kịch bản, mọi người lần lượt đến. Dàn diễn viên đã được công bố, và còn có rất nhiều ông lớn trong giới. Cô vừa chào các tiền bối, vừa tự an chính mình Mày thấy đấy, tất cả các ông chủ lớn đều đang ủng hộ mày. Không phải chỉ lộ ngực thôi sao, ai chụp mà chẳng được.
Mạnh Kiều nói lời này vừa đúng vừa không đúng. Mặc dù cô là nữ chính, nhưng bộ phim này tập trung nhiều hơn vào lòng căm thù ở quê nhà và tình cảm với quê hương của nam chính. Sự xuất hiện của cô cũng chỉ để tăng thêm vẻ nhẹ nhàng cho bộ phim, vì vậy vai diễn của cô cũng không có quá nhiều cảnh.
Vừa mới ngồi xuống, cửa lại bị đẩy ra, nam chính Trần Thâm bước vào. Trần Thâm diện áo khoác da, quần iean cùng màu và giày Martin, vô cùng nam tính.
Vị trí của anh ngay bên cạnh Mạnh Kiềụ Mạnh Kiều đứng lên chào hỏi “Xin chào tiền bối, rất mong được tiền bối giúp đỡ.”
“Ừm, xin chào.” Trần Thâm cười gật đầu với cô.
Phản ứng đầu tiên của Mạnh Kiều là người đàn ông này cơ bắp, đẹp trai lại khá dịu dàng. Không có gì lạ khi anh lại được nhiều người hâm mộ như vậy, nhưng Trần Thâm lại đi theo con đường chính là diễn xuất, các fan đều không trẻ, hơn nữa cũng không thấy công khai là có bạn gái hay vợ, đóng với một diễn viên như vậy cũng không phải là rất mạo hiểm.
Biết anh nhà mình sẽ đóng một bộ phim lộ thân thể, một số người hâm mộ đã bày tỏ sự chảy nước miếng và mong muốn nhìn thấy cơ bắp của idol mình. Một số người còn bày tỏ sự ghen tị với các nữ diễn viên đóng cùng anh ấy.
Ngay lập tức, chỗ bên phải Mạnh Kiều cũng có người ngồi xuống. Đó là Lỗ Quân, một nữ diễn viên có kinh nghiệm, lại đóng nhân vật mà Mạnh Kiều thích.
“Xin chào tiền bối.” Mạnh Kiều là người có ít kinh nghiệm nhất trong đoàn phim, nên đành cười khổ mà cúi đầu chào mọi người.
‘’Ừ’.’ Lỗ Quân liếc nhìn cô một cái, đáp lại bằng giọng nhàn nhạt.
Có một số người không thể hợp nhau, bạn chỉ cần chào cô ấy/anh ấy để biết rằng mình không hợp.
Đối với Mạnh Kiều mà nói, Lỗ Quân chính là loại người này.
Cô bình tĩnh, nhẹ nhàng nhích mông cách xa Lỗ Quân, tiến tới chỗ Trần Thâm ngày càng gần.