Chương 18
“Tiểu Vinh à, em có ý định theo đuổi ngôi sao nào không? Miệng ngọt quá đó ” Mạnh Kiều cười.
“Em theo đuổi chị nhá ”
“Được thôi, lát nữa chị cho em một trăm chữ ký tay của chị. Sau này chị mà nổi tiếng rồi thì em có thể bán với giá cao đó.”
“Cảm giác tốt thật đấy ”
Khi hai người đi tới cửa khách sạn thì trời đã tối. Xe bảo mẫu của Trần Thâm dừng bên cạnh, hai người vội vàng chạy tới rồi ngồi lên xe.
“Xin chào đàn anh.”
“Chào anh Trần Thâm.”
“Ừ.” Trần Thâm trả lời hai người, nhưng ánh mắt lại dừng trên một người.
Thật ra Mạnh kiều muốn ngồi cùng một băng ghế với Trần Thâm, nhưng mà để một mình Tiểu Vinh ngồi ở ghế sau lại không được tốt lắm. Cho nên cô đành ngồi vào ghế sau cùng Tiểu Vinh. Nhưng mà Trần Thâm lại không biết. Anh cho rằng là cô sợ bạn trai hiểu lầm mình.
Tâm trạng thật sự không tốt chút nào.
Cô gái này còn ăn mặc xinh đẹp như vậy nữa.
Trong xe rất im lặng, Tiểu Vinh cũng không tiện mở miệng nói chuyện, cô nhắn cho Mạnh Kiều một tin nhắn.
Tiểu Vinh không theo đuổi ngôi sao Anh Thâm là một người rất rất tốt luôn.
Tiểu Vinh không theo đuổi ngôi sao Hôm nay chị đi ra ngoài, anh ấy còn lo lắng cho chị nữa.
Kiều Kiều đáng yêu est Chuyện này từ khi nào thế?
Tiểu Vinh không theo đuổi ngôi sao Lúc buổi chiều ấy. Anh ấy còn hỏi em người kia là ai, sợ chị gặp phải người xấụ
Kiều Kiều đáng yêu est Thái độ của anh ấy lúc đó như nào?
Tiểu Vinh không theo đuổi ngôi sao Không có thái độ gì cả.
Kiều Kiều đáng yêu est “…”
Mạnh Kiều không cúi đầu nhìn điện thoại, mà ngược lại còn ngẩng đầu nhìn cái gáy của Trần Thâm. Trần Thâm là một người đẹp trai hoàn mỹ.
Hiện tại, tựa như cô đã xác định được hình như Trần Thâm cũng có chút ý tứ với mình rồi ha ha.
Trần Thâm vẫn luôn đắm chìm trong thế giới của mình. Cho tới tận khi xuống xe mới hoàn hồn.
Chỉ là, khi xuống xe rồi, ánh sáng của nhà hàng kia khiến cho anh thấy rõ được vết hồng hồng trên cổ Mạnh Kiềụ
Mẹ nó
Không thể nói rõ được cảm xúc lúc này của anh là như nào, nhưng chắc chắn có chua và chát.
Trên bàn cơm, Trần Thâm im lặng lạ thường. Khi Mạnh Kiều ra khỏi phòng thì anh cũng không nhịn được mà đi theo.
“Trên cổ bị làm sao vậy?” Trần Thâm hỏi.
Vừa từ trong phòng vệ sinh ra ngoài để rửa tay, Mạnh Kiều bị âm thanh này làm cho giật mình.
“À, bị máy uốn tóc làm bỏng, đau lắm.” Cô còn đang tìm cơ hội để nói chuyện với Trần Thâm, không nghĩ tới là sẽ gặp anh ở đây, nhân tiện cô còn làm nũng nữa.
Nghe câu trả lời của Mạnh Kiều, trái tim của Trần Thâm cũng buông lỏng đôi chút.
Anh nhíu mày, nói “Để anh xem nào?”
Mạnh Kiều ngoan ngoãn nghiêng đầu cho anh xem. Trầm Thâm tiến gần lại, nhẹ thổi một hơi lên cổ cô.
“Bây giờ không đau nữa rồi ”
Mạnh Kiều vui vẻ nói. Cô nghĩ, tối nay cô có dùng nước hoa, không biết có thể mê hoặc được anh không?
“Chiều nay đi gặp bạn trai?” Trần Thâm cúi đầu, nhìn vào mắt cô.
“Hả?” Vẻ mặt Mạnh Kiều đầy vẻ khó hiểu
“Người tới chiều nay là em trai em, không phải bạn trai.” Nếu không thì sao cô còn trêu chọc anh chứ?
Người đã trải qua nhiều sóng gió như Trần Thâm lúc này lại ngẩn người.
Anh kéo Mạnh Kiều vào một căn phòng trống, sau đó khóa trái cửa.
“Thật sự không có bạn trai?” Anh hỏi lại một lần nữa.
“Có bạn rồi thì ai còn đáp lại nụ hôn của anh chứ?” Mạnh Kiều chọc chọc ngực anh.
Cửa sổ giấy cuối cùng cũng bị chọc thủng.
==================================================
Trần Thâm vùi mặt vào cổ Mạnh Kiều, đột nhiên cười thành tiếng, sau đó lại ôm chặt lấy Mạnh Kiềụ