Giả Vai Thành Yêu
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡

Cơm hộp ở đoàn làm phim cũng không thể nói là không ăn được, nhưng mà hương vị quá nồng. Gần đây cô ăn uống không tốt lắm, thời tiết còn nắng nóng nữa. Cho nên cô muốn ăn đồ chua mẹ làm. Thật ra cũng có chút nhớ nhà, cho nên bắt Mạnh Kỳ phải mang đồ tới cho cô. Nhìn thấy người nhà, khiến cô càng nhớ nhà hơn.
“Buổi chiều chị không có cảnh quay, buổi tối đạo diễn mở tiệc liên hoan. Buổi chiều chị đưa em đi ăn nhé?” Mạnh Kiều đề nghị.
“OK.” Mạnh Kỳ nhìn điện thoại, trả lời.
“Vậy em chờ một chút, chị quay lại thu dọn đồ đạc rồi về khách sạn.” Mạnh Kiều nâng bình dưa chua lên.
“Vâng.” Mạnh Kỳ đứng tại chỗ chờ cô.
Mạnh Kiều trở lại phim trường để cất đồ đạc vào trong túi, chào tạm biệt đạo diễn xong xuôi rồi, cô còn định tìm Trần Thâm để say goodbye anh, nhưng lại chẳng thấy anh đâụ
“Chắc là cô ấy đang tìm cậu đấy.” Đạo diễn nhìn người vừa xuất hiện bên cạnh mình – Trần Thâm.
“Ừ.” Trần Thâm nhìn màn hình, đáp lại một tiếng.
“Nhìn bộ dạng ngại ngùng của cậu này.” Dường như đạo diễn bắt được hai bím tóc của anh, cười nói.
Trần Thâm cười “ha ha”, tiếng cười vô cùng kinh khủng. Anh nhìn Wechat, dòng tin nhắn “Mạnh Kiều, em đi đâu thế?” vẫn chưa được gửi đi.
Mạnh Kiều đưa Mạnh Kỳ tới gần đó ăn chơi một lúc. Nhưng cô ăn không nhiều, bởi vì cô còn phải để dành bụng tối ăn liên hoan nữa. Đến lúc đó có bầu không khí ấy, có lẽ còn có thể nói chuyện rõ ràng với Trần Thâm..
Trở lại khách sạn để tắm rửa, sau đó cô tự trang cho mình điểm xong xuôi. Lúc ở đoàn làm phim, cô đều tết hai bím tóc. Lần này, Mạnh Kiều định dùng máy uốn tóc, uống thành lọn sóng nước cho giống một “bad girl”. Bởi vì cô cảm thấy Trần Thâm sẽ thích một người con gái gợi cảm, có hương vị phụ nữ trường thành.
Trong lúc chờ máy làm tóc nóng lên, Mạnh Kiều đứng trước gương tạo dáng, cố gắng bày ra vẻ xinh đẹp nhất. Nghĩ tới việc lát nữa mình sẽ thật xinh đẹp thì cô lại tự bật cười.
Cô lấy mấy lọn tóc cuốn vào máy làm tóc, còn nghĩ rằng đêm nay sẽ là một đêm vui vẻ thì bi kịch cũng bắt đầụ
Mạnh Kiều là một người không hề khéo léo chút nào, máy uốn không cẩn thận chạm vào cổ cô. Và rồi trong phòng tắm truyền tới tiếng hét thảm thiết.
“A, đau đau đaụ” Mạnh Kiều bị đau tới mức sợ hãi. Cô lập tức nhổ nguồn điện của máy uốn tóc, rồi xem vết thương của mình.
Chỗ cổ hồng lên một vùng, cũng may máy uốn tóc không nóng lắm. Chỗ bị bỏng ở cổ kia có nóng rát, nhưng có lẽ không có vấn đề gì lớn.
Mạnh Kiều buông tóc, hít sâu, quên đi, không cần làm nữa, cô đã là tiên nữ rồi, không cần làm tóc nữa.
Cơ mà tâm trạng khó tránh khỏi buồn bực, cô tức giận thu dọn đồ đạc. Sau đó đi ra ngoài tìm Tiểu Vinh để chuẩn bị đi tới nơi liên hoan.
Tiểu Vinh nhìn chỗ hồng hồng trên cổ cô, ánh mắt trở nên mờ ám, nhưng cũng không nhiều lời mà chỉ hơi
“Ăn cơm xong rồi? Chơi cũng rất vui vẻ ạ?”
“Cũng bình thường. Nhưng mà có một cửa hàng có món thịt trâu xào nấm rất ngon, lần sau chúng ta có thể cùng đi.” Mạnh Kiều kéo tay cô ấy, hỏi “Bọn mình đi tới đấy kiểu gì thế?”
“Xe của anh Trần Thâm đang đợi ở bên ngoài, còn những người khác có lẽ đã đi hết rồi.”
“Ồ tốt quá ” Mạnh Kiều bình tĩnh trả lời.
“Haiz, Tiểu Vinh, em xem lớp trang điểm của chị, với cả son có đậm quá không?”
“Không đâu ạ. Bình thường chị đều phải mặc diễn phục, đều là váy của học sinh. Hôm nay chị mặc đặc biệt đẹp Thật sự rất mê người.” Tiểu Vinh dựng ngón tay cái.


⬅ Trước Tiếp ➡