Duy trì tư thế vào từ phía sau này, Lục Lâm Vãn hơi chán, vậy nên cô nhìn thoáng qua phía sau, giơ tay đặt lên ngực mình, bóp một cái, cô cởi áo mình ra, sau đó chỉ lo chơi đùa ngực của mình, nói với anh: "Vậy sau này anh đừng ăn ngực em nữa."
Mỗi lần anh mút ngực cô, Lục Lâm Vãn đều phải nghi ngờ có phải lúc mới sinh anh chưa từng uống sữa hay không, vừa cắn vừa mút bầu ngực sữa của cô, hận không thể hút ra sữa ở bên trong.
Lục Hoài Chuẩn nghe thấy câu này, cảm thấy cô ngứa đòn, xoay thân thể của cô nửa vòng, vốn là tư thế đi vào từ phía sau giờ đổi thành tư thế đối diện, kéo cô đến trước mặt mình, ôm eo cô, để cô bò dậy tự liếm sữa của mình.
Lúc này trong miệng anh còn tràn ngập mùi dâm thủy vừa trào ra của cô, trực tiếp bò qua vừa nắn bóp vừa hút quả anh đào của cô, từng ngụm từng ngụm liếm nó, phía dưới đột nhiên va chạm vào huyệt nhỏ của cô.
Lục Lâm Vãn vốn đã nói trước là không cho anh ăn, nhưng giờ nhìn dáng vẻ ăn sung sướng như vậy của anh thì kìm lòng không được, vuốt tóc anh kêu rên.
Thể lực của Lục Hoài Chuẩn thật sự là quá tốt, cả đêm làm cô lên đỉnh ba lần, đến cuối cùng, nước ở huyệt nhỏ của cô như chảy thành dòng, làm ướt cả khăn trải giường của nhà người ta.
Thể lực của Lục Lâm Vãn không tốt bằng anh nên ngủ luôn. Bảo sao phụ nữ đều muốn tìm mười tám tuổi, thể lực của tuổi trẻ thật sự không phải dạng vừa đâu.
......
Lục Lâm Vãn và Lục Hoài Chuẩn ngủ đến chiều hôm sau, gọi cơm hộp ăn xong mới rời đi, lúc hai người rời đi lại phải đền tiền.
Làm ướt hết khăn trải giường của khách sạn nhà người ta, cả phòng đều là mùi hương đó nên đã quen với việc đền tiền.
Có điều hôm qua không dùng bao của khách sạn, tiết kiệm được khoản tiền này, nếu không cô cũng phải cảm thấy sinh hoạt phí hàng tháng của Lục Hoài Chuẩn đều tiêu ở đây hết.
Hai người rời đi, Lục Hoài Chuẩn định nắm tay cô nhưng bị Lục Lâm Vãn từ chối: "Anh làm gì vậy, không phải thống nhất từ trước là ra khỏi cánh cửa này thì chúng ta không nhận người thân rồi à? Anh đừng chạm vào em, bị các bạn nhìn thấy thì có mà chết dở."
Lục Hoài Chuẩn thật sự vô cùng cạn lời, hai người họ chuyện gì cũng đã làm, vậy mà ở bên ngoài không cho anh chạm vào tay cô.
Nhiều ngày như vậy anh cũng đã cho rằng hai người họ sống như là vợ chồng già, kết quả bây giờ tay cũng không cho chạm vào, anh cũng tức giận, trực tiếp đi đằng trước Lục Lâm Vãn.
Chân Lục Lâm Vãn vốn đã không dài bằng anh, đi đường không nhanh như anh, phía dưới hôm qua bị làm vẫn còn rất đau, vậy nên lúc này cô đi đường cực kì chậm.
Lại không dám đi quá gần Lục Hoài Chuẩn, vậy nên cô cũng chỉ đành đi từ từ.
Sau đó hai người đi đến một con đường nhỏ, trên đường cũng không có ai, mà hai người bọn họ đến trường vào lúc này thì cũng không ai phát hiện ra, vậy nên Lục Lâm Vãn bèn nghĩ đến chuyện lừa Lục Hoài Chuẩn nói ra.
Cô đi qua hỏi Lục Hoài Chuẩn: "Này, em có thể hỏi anh một chuyện không?"