⬅ Trước Tiếp ➡
(*) Ái Thùy Thùy nghĩa là thích làm gì thì làm. Thầy giáo viết tay nên tên của Lục Hoài Chuẩn nhìn không rõ.
Tên đều là do chủ nhiệm lớp viết tay, vậy nên hơi qua loa, nhìn qua thì giống tên đó.
Lúc ấy, Lục Hoài Chuẩn đứng ngay bên cạnh cô, nghe thấy cô nói vậy thì liếc nhìn cô một cái, nhìn thấy cô cười vui vẻ như vậy thì nói liến thoắng bằng giọng điệu lạnh lẽo: "Không có văn hóa à? Đó không phải Lục Thùy Thùy, đó là Lục Hoài Chuẩn."
Lục Lâm Vãn nghe thấy câu này thì kinh ngạc, một lần nữa nhìn lại mấy chữ này, hình như đúng là...
Nhưng viết qua loa liền nhau thế này, thật giống như Thùy.
Lục Lâm Vãn rất xấu hổ nhìn cậu, nói: "Xin lỗi, nhận sai rồi."
Lúc đó, giọng điệu và thái độ của Lục Hoài Chuẩn không tốt lắm, nghe thấy cô nhận sai cũng không nói gì mà trực tiếp đi vào, cũng không nói một câu nào
Lục Lâm Vãn vẫn rất xấu hổi, vừa nãy ngẩng đầu lên liếc nhìn cậu một cái thì thấy được một bên sườn mặt, cũng khá đẹp, góc cạnh trên sườn mặt đều rõ ràng.
Thẩm Chân nói với cô: "Bạn này cũng đẹp trai quá mà, tớ vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một bạn đẹp trai như vậy đó, cùng lớp với bọn mình nha."
Lục Lâm Vãn ngắm nghía vào bên trong. Tuy rằng vừa nãy rất xấu hổ nhưng không thể phủ nhận là anh thật sự rất đẹp trai: "Là rất đẹp trai."
...
Thực ra, điều mà Lục Lâm Vãn không chịu nổi ở Lục Hoài Chuẩn là thể lực của Lục Hoài Chuẩn thật sự quá tốt.
Cũng không biết có phải vì giờ anh mười tám tuổi hay không nữa. Vì đúng lúc tuổi trẻ khí thịnh nên thể lực đặc biệt mạnh mẽ, mỗi lần hai người bọn họ ở khách sạn đều phải lăn lộn một khoảng thời gian rất dài.
Cơ thể của Lục Lâm Vãn thật ra đã sớm được khai phá, một năm trước hai người đều chưa tròn mười tám tuổi, vậy nên không bước qua giới hạn kia, chỉ dùng miệng liếm cho đối phương, dùng ngón tay giúp đối phương thoải mái.
Tuy rằng không có thật sự đi vào nhưng cơ thể đã sớm đã được dạy dỗ rất mẫn cảm, cho đến khi qua mười tám tuổi, Lục Hoài Chuẩn tiến vào, từ đó về sau Lục Lâm Vãn như được mở ra cánh cửa đi vào thế giới mới, vô cùng thoải mái.
Nhưng thể lực của anh vô cùng tốt, mỗi tối có thể lăn lộn rất nhiều lần, có điều mỗi tháng hai người cũng chỉ làm bốn trận, mỗi trận đều giống như làm bù cho số lượng một tháng vậy.
Lục Lâm Vãn bị lăn lộn không chịu nổi, tư thế vào từ đằng sau, cơ thể bị cắm vào lung lay, cô duỗi tay đi xoa ngực mình. Mùa hè quần áo mỏng, vậy nên vén áo lên là trực tiếp sờ vào ngực, nắm gò bồng đảo mà xoa nắn.
Lục Hoài Chuẩn giống như muốn trừng phạt cô, nhìn dáng vẻ xoa ngực của cô, anh chống tay vào mông cô, lòng bàn tay tét 'bốp bốp bốp' vào mông cô. Sau khi bị đánh mấy cái, làn da trắng của cô lập tức đỏ lên
Anh vừa tét mông cô ra tiếng vừa mắng cô: "Đồ lẳng lơ, còn vắt sữa nữa."
Lục Lâm Vãn nhìn dáng vẻ anh mắng mình thì thấy không vui, anh cứ luôn đánh mông cô, mỗi lần cô bị tét mông đều là vừa đau vừa sướng, phía dưới kẹp rất chặt.

⬅ Trước Tiếp ➡