Anh ta chân thành an ủi Kỷ Ninh: "Không sao đâu, ăn sống có lượng anbumin phong phú, vị thuần khiết."
"Í trời.." Kỷ Ninh càng nghĩ càng thấy ghê, nhưng nghe Lê Tu nói thế lại thấy buồn cười.
Cô nhăn nhó, mắt mũi dúm lại, đáy lòng bỗng nhiên phát hiện khi ở bên cạnh Lê Tu, cô luôn có một cảm giác an tâm và tin tưởng đến khó hiểu.
Sau đó, Lê Tu bỏ đám ếch trâu đã rửa sạch vào một chiếc bình to, đậy nắp lại, bưng ra bàn cơm ngoài phòng khách.
Kỷ Ninh phụ trách bày đĩa và dao nĩa.
Người rắn đực uốn éo cái đuôi đi tới, nhấc nắp ngửi một cái, thỏa mãn híp mắt: "Cơm trưa hôm nay tươi
ngon ghê."
Kỷ Ninh đang thấp thỏm chờ đợi, nghe nói thế lập tức yên tâm, sau đó, cô thấy số 8 đi ra.
Anh ta vốn đã thiếu một bàn tay và nửa cánh tay, hiện tại phần cẳng tay trên của bên bị thương cũng đã biến mất, dưới đầu gối đùi phải cũng đã trống trơn.
Vừa rồi, Kỷ Ninh có nghe thấy một tiếng kêu trầm trầm, nhất định là do số 8 gây ra sai sót gì trước mặt người rắn, bị khấu trừ độ hoàn chỉnh thân thể, hiện tại chỉ còn có 75%.
Nhưng cô hoàn toàn không thấy thương hại người này.
Thực tế, Kỷ Ninh vốn đang muốn nương phụ bản này giải quyết dứt điểm gã số 8 lật lọng kia, nhưng thấy anh ta liên tục hai lần làm sai ngay trong căn phòng có cấp độ phổ thông.
Cô nhận ra thực lực người này không phải chỉ hơi kém cỏi mà là rất kém, bèn bỏ qua dự định tự mình ra tay. Thôi thì cứ để số 8 tự sinh tự diệt đi, cô cũng có cảm giác tay này không qua được vòng thứ 3 đâu.
Thông qua trạng thái nhìn thấy được của người chơi, Kỷ Ninh cũng đã biết phương thức thông báo của hệ thống.
Trước khi thời gian thăm dò kết thúc, hệ thống sẽ chỉ thông báo về việc người chơi phát động kỹ năng, cùng với những thay đổi mà kỹ năng sinh ra sau đó.
Những thương tổn mà người chơi gặp phải trong phòng đều phải chờ ra khỏi phòng mới được hạch toán và thông báo.
Vì thế, Kỷ Ninh chỉ có thể biết Yến Kiều có dùng kỹ năng hay không, hoặc có bị kỹ năng của người khác làm thương tổn hay không mà thôi.
Cô không thể nào biết được toàn bộ tình hình của hắn khi không chung phòng.
Sau khi ăn trưa xong, vợ chồng mãng xà lại mời ba người dỗ bọn rắn con ngủ trưa, hai vợ chồng bỏ gánh chẳng quan tâm, cùng trườn về phòng ngủ đánh một giấc.
Bọn họ còn bảo thêm, ba người có thể tới phòng cho khách ngủ tạm.
Dỗ đám rắn nhỏ ngủ trưa không có bất cứ bẫy rập gì, ba người chơi cùng chúng một lát rồi đọc truyện thiếu nhi cho chúng nghe.
Đa số rắn đều là ngày ngủ đêm kiếm ăn, người rắn nhi đồng chỉ chơi một lát đã khoanh đuôi ngủ rồi.
"Tu Tu, anh có ngửi thấy mùi gì đó khác thường không?" Gương mặt Kỷ Ninh càng ngày càng nóng lên, cô cảm thấy chóng mặt và kiệt sức như thể sức lực toàn thân đang nhanh chóng bay hơi.