Cũng giống như gian phòng của cô Nhện mà Kỷ Ninh từng vào, hệ thống gửi cho ba người chơi bản giới thiệu ngắn gọn về tình huống.
[Bạn là bạn thân của hai vợ chồng mãng xà, nắm rất rõ sở thích và tính tình của họ, trong thời gian làm khách, xin chớ có chọc cho đôi vợ chồng mãng xà này hoài nghi, nếu không sẽ bị đuôi rắn nghiền nát thân thể.
Sau đó, ba người bọn Kỷ Ninh đi theo vợ chồng mãng xà thân người đuôi rắn đi vào trong và nhận được lời mời khảo nghiệm đầu tiên.
་་
"Thật sự bận quá, bọn nhỏ đều đang quấy, bữa trưa vẫn chưa làm xong nữa. Hai người vào bếp làm cơm đi nhé." Thấy Lê Tu với Kỷ Ninh đi gần sát vào nhau, người rắn cái bèn bảo hai bọn họ đi làm cơm, rồi lại quay sang nói với số 8, "Anh đi lấy quần áo của bọn nhỏ giúp tôi."
Xem ra làm khách với làm giúp việc cũng không có gì khác nhau, đều là phải làm việc gì đó cho đám quái vật NPC này.
Khác nhau chỉ ở chỗ thái độ của NPC đối với người chơi mà thôi, đồng thời độ khó cũng hơi khác.
Kỷ Ninh và Lê Tu vào trong bếp, bên trong trông rất ngăn nắp gọn gàng.
Cô mở tủ lạnh, ngăn giữ tươi có đến 3 ngăn đựng ếch trâu, nước ngập nửa ngăn kéo, ếch trâu còn đang phì phèo bọt khí trong đó.
"Không biết muốn làm bữa trưa kiểu gì nhỉ? Chiên nướng hay nấu luộc?" Kỷ Ninh lẩm bẩm.
Người rắn cái kia chỉ nói làm cơm, chưa gợi ý thêm gì, nhưng nếu như làm không hợp ý, hai người bọn họ sẽ khiến VỢ chồng người rắn hoài nghi.
Lê Tu đã bắt đầu bắt ếch trâu ra, bình tĩnh nói: "Không cần gia công, cứ thế mang ra, rắn chỉ ăn đồ sống."
"Hả? Thì ra đơn giản như vậy thôi sao..." Kỷ Ninh còn tưởng phức tạp lắm, cô thấy trong này có nhiều đồ làm bếp như vậy, đương nhiên sẽ cho rằng còn cần nấu nướng.
"Không việc gì, cô chuẩn bị bộ đồ ăn là được, ếch trâu cứ để tôi xử lí cho." Lê Tu xách xâu ếch trâu vừa nhấc ra, bỏ vào trong bồn rửa, sai Kỷ Ninh làm chuyện đơn giản nhất.
Anh ta đang định nói cho Kỷ Ninh biết phải lấy bao nhiêu bộ bát đĩa dao nĩa, chợt nghe Kỷ Ninh đứng trước tủ bát đĩa, lẩm bẩm: "Cần bao nhiêu bộ nhỉ? À đúng rồi, ảnh gia đình treo trên tường có tổng cộng sáu đứa bé, cho nên cần mười một bộ đồ ăn."
Cộng tác với người thông minh lanh lợi quả thực rất nhàn, Lê Tu vô thức mỉm cười nhẹ, cảm thấy con ếch trâu với làn da trơn trượt dính nhớp trong tay cũng trở nên đáng yêu hơn.
Kỷ Ninh đếm đĩa ăn vào dao nĩa xong, đặt chung vào một chỗ rồi nhỏ giọng hỏi Lê Tu: "Tu Tu này, lát chẳng lẽ chúng ta cũng phải ăn ếch sống à..."
"Khụ..." Lê Tu bị hãm hại quen rồi, dù là lúc gian nan nhất cũng có thể chấp hết, vốn anh ta cũng chưa từng lo nghĩ đến những chuyện như thế, dù có nghĩ cũng sẽ cảm thấy ăn ếch sống chả có gì to tát, coi như ăn sushi ếch trâu thôi, dầu sao cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thân thể mình cả, nhưng khi Kỷ Ninh hỏi, không biết sao, anh ta lại có cảm giác khác hẳn.