Sa Chức Tinh ngồi trên giường, ánh mắt yên lặng nhìn vào ga giường trắng noãn, bỗng nhiên trong đầu hiện lên hình ảnh Tô Y trêu đùa anh vừa nãy, làm trong lòng cô không nhịn được cảm thấy chán ghét, cô đứng dậy di chuyển ngồi vào ghế da kế bên.
Lạc Hi Thần tìm được thuốc, lúc đi đến gần người cô thì thấy cô đổi vị trí, hơi bất ngờ một chút nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Mở hộp cứu thương ra ngồi xổm xuống cạnh cô, tay của anh nhẹ nhàng nâng mắt cá chân bị thương của cô lên.
Bình thường Sa Chức Tinh đều mang giày đế bằng, không hề mang cao gót, cao gót mảnh càng ít mang, hôm nay đôi giày này là được mẹ Sa mua cho cô, bình thường nó đều được đặt trong tủ giày, đêm nay là lần đầu tiên cô mang nên mang rất không quen.
Cho nên vừa nãy xoay người bị té rất thảm, chỗ mắt cá chân sưng một mảng lớn.
"Không quen mang thì đừng bắt chước người khác mang." Lạc Hi Thần kiểm tra vết thương của cô, quay đầu tìm thuốc trong hộp cứu thương giọng điệu như châm chọc lại như trách mắng cô sơ ý.
2: Trong đầu đang nghĩ đến ai
"Ừm." Sa Chức Tinh hờ hững trả lời, suy nghĩ vẫn còn đang chìm trong một màn mình vừa thấy.
"Nếu lần sau muốn đến thì phải thông báo với tôi một tiếng." Lạc Hi Thần giúp cô bôi thuốc, giọng nói trầm thấp vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
"Ừm." Sa Chức Tinh vẫn hờ hững trả lời như cũ, anh nói cái gì thì cô ừ cái đó.
Lạc Hi Thần bị cô xem nhẹ thì động tác trên tay dừng lại, ngước mắt nhìn thoáng qua cô đang xuất thần, bàn tay nắm mắt cá chân bị thương của cô không nhịn được bóp mạnh một cái.
Đột nhiên bị tấn công bất ngờ làm Sa Chức Tinh đau đến xanh mặt hét lên một tiếng.
Cô nén giận nhìn chằm chằm vào anh lên án: "Lạc Hi Thần, anh đang trả thù tôi!"
"Đang nghĩ đến ai hả?" Lạc Hi Thân không phủ nhận, nhíu mày nhìn cô giọng nói hờ hững.
Mắc mớ gì đến anh?
Sa Chức Tinh ném cho anh một cái liếc mắt sắc bén, răng cắn kèn kẹt.
Nhưng cuối cùng lại không nói ra lời kia.
"Ngoan, lát nữa sẽ hết đau." Lạc Hi Thần rất hài lòng vì cô thuận theo mình, duỗi tay ra dịu dàng cưng chiều vỗ về đầu của cô một cái tiếp tục bôi thuốc cho cô.
Sa Chức Tinh giận đến muốn đạp anh một chân.
Cho rằng cô là con chó con mèo hả?
Động tác này quá mức khinh bỉ rồi!
"Tôi tự làm được!" Cô muốn đẩy tay anh ra nhưng Lạc Hi Thần lại trở tay nắm chặt tay cô, nhẹ nhàng hất ra, sau đó đặt chân của cô lên đùi anh tiếp tục xoa thuốc.
Động tác tự nhiên như vậy làm Sa Chức Tinh sững sờ, ánh mắt rơi vào dấu chân mờ nhạt của mình ấn trên quần tây của anh.