⬅ Trước Tiếp ➡
 
Sa Chức Tinh thấy anh không quá tức giận nên cô quyết định mở miệng, cúi thấp đầu bắt đầu giải thích: "Mễ Nhạc là bạn tốt của tôi, hai ngày nay bị cấp trên ra lệnh nếu như không nộp ra bài nào có giá trị thì sẽ bị đuổi việc. Hôm nay lúc về nhà vừa vặn nghe được mẹ nói anh quay về, hơn nữa trong tay bà ấy cũng đúng lúc có hai tấm thiệp mời của nhà anh đưa đến, cho nên tôi mới dẫn Mễ Nhạc đến."
1: Trong đầu đang nghĩ đến ai
 
"Vì công việc của bạn em?" Lạc Hi Thần lạnh lùng quét qua mặt cô, giọng nói không có bao nhiêu cảm xúc nhưng lại nhiều hơn một chút ý lạnh.
 
Cô xuất hiện trước mặt anh chỉ vì công việc của bạn mình?
 
"Tôi biết làm vậy là không đúng nhưng lúc tôi dẫn cô ấy đến không nghĩ đến lại gặp một màn này, lúc ấy tôi chỉ nghĩ chỉ cần chụp vài tấm hình của anh là được, không nghĩ đến sẽ gặp chuyện như vậy, vừa nãy thật sự chỉ là trùng hợp thôi!" Sa Chức Tinh bối rối biện hộ cho chính mình.
 
Lạc Hi Thần híp mắt đánh giá cô giống như đang xác minh xem lời nói của cô có bao nhiêu chân thật.
 
Sa Chức Tinh bị ánh mắt của anh nhìn như vậy thì cảm thấy không được tự nhiên, cơ thể bắt đầu giãy dụa thoát khỏi ngực anh.
 
Một người con gái bị một người đàn ông ôm như thế còn bị ánh mắt như vậy dò xét, loại cảm giác này rất kỳ lạ.
 
Lạc Hi Thần im lặng quan sát phản ứng của cô, khi nhìn thấy đôi mắt của cô hơi loạn, dáng vẻ hoảng hốt thì đột nhiên tâm trạng liền tốt hơn.
 
Sau đó, cô nghe thấy anh nói: "Chức Tinh, mười lần hết chín lần đều bị em trùng hợp cắt ngang mấy chuyện như vậy, người không biết còn tưởng rằng em có ý đồ xấu với tôi."
 
Giọng nói của anh trầm thấp nặng nề mang theo một loại trêu tức, thậm chí còn nhấn mạnh hai chữ "ý đồ".
 
"Anh suy nghĩ nhiều rồi." Sa Chức Tinh liếc anh một cái giọng điệu khá bình tĩnh.
 
Cho rằng mình là kim cương người người đều muốn cướp sao?
 
"Thì ra không có à." Lạc Hi Thần nhìn cô không chớp mắt, giọng điệu như có chút thất vọng.
 
"Đương nhiên không có!" Sa Chức Tinh chỉnh lại biểu cảm, cô không hề có chút hứng thú với đàn ông như vậy.
 
Lạc Hi Thần chỉ cười hờ hững với cô một tiếng ôm cô bước nhanh vào gian phòng của mình.
 
"Ý đồ" kia đương nhiên chỉ nói đùa, nhưng chuyện anh đang ôm ấp yêu thương với phụ nữ khác thật sự bị cô trùng hợp thấy được.
 
Lạc Hi Thần cũng không hiểu tại sao lại trùng hợp nhiều như vậy, thân phận cao quý, khuôn mặt xuất chúng đã quyết định anh không giống người bình thường.
 
Lúc đó khi còn ở trong nước, thường xuyên có phụ nữ chủ động ôm ấp yêu thương anh, nhưng không ngờ nhiều lần như vậy đều đúng dịp bị Sa Chức Tinh gặp được.
 
Mà chỉ cần cô xuất hiện thì những kế hoạch dụ dỗ của mấy người phụ nữ kia đều chấm dứt.
 
Anh không thân mật với người khác khi ở trước mặt cô được.
 
Ôm Sa Chức Tinh vào phòng, đặt cô lên giường xong liền quay đầu tìm kiếm hộp cứu thương trong phòng.
 
⬅ Trước Tiếp ➡