⬅ Trước Tiếp ➡
Cuối cùng anh trực tiếp đứng dậy đi vào phòng tắm.
 
Ba giờ sáng, trong một căn phòng nào đó của nhà họ Lạc, đột nhiên tiếng nước chảy róc rách vang lên, chảy mãi chảy mãi...
 
Sa Chức Tinh ngủ một giấc không yên ổn, một phần là vì bản thân đề phòng lo lắng người nào đó, phần còn lại là vì không biết tại sao đột nhiên lại có tiếng nước chảy vang lên, tuy âm thanh không lớn nhưng lại rất gần phòng của cô, hơn nữa cô ngủ không sâu cho nên luôn bị quấy nhiễu.
 
Tin tức của Mễ Nhạc lấy được trở thành tin tức có một không hai, thành công chiếm được trang bìa của các trang báo ngày hôm sau, trong lúc nhất thời tin tức cậu cả nhà họ Lạc về nước cùng với tin tức bạn gái thần bí tràn đầy các mặt báo ở thành phố C.
 
Sa Chức Tinh ngồi trong ghế sofa ở phòng khách, trong tay cầm một xấp giấy báo, trên giấy báo in một tấm hình đặc biệt lớn đó chính là hình của Lạc Hi Thần và Tô Y tối qua, bên cạnh còn có miêu tả thêm mắm thêm muối về mối quan hệ trụy loạn của hai người.
 
An Hâm đi vào phòng khách liếc tờ báo trong tay cô một cái, thấy trên đó là ảnh chụp cử động thân mật của Lạc Hi Thần và Tô Y, ánh mắt liền im lặng nhìn vào sắc mặt của Sa Chức Tinh.
 
Sa Chức Tinh cầm một ly sữa bò tập trung uống, trên mặt không có quá nhiều biểu cảm, ánh mắt kia lạnh lùng đến mức như đây chỉ là tin tức của một người xa lạ.
 
An Hâm yên lặng quan sát phản ứng của cô, thấy trong mắt cô bình tĩnh thì lông mày của bà nhíu thành một hình vòng cung.
 
Một chút phản ứng cũng không có sao...
 
Cái này không nên là phản ứng của một người theo ngành thiết kế trang sức vì Lạc Hi Thần nha.
 
Sau đêm qua, mẹ Sa rất tự nhiên nhận định Sa Chức Tinh học ngành thiết kế là vì Lạc Hi Thần, cộng thêm dựa vào lý luận không ai hiểu con gái bằng mẹ mình nên An Hâm càng khẳng định suy nghĩ này của mình.
 
Sa Chức Tinh hồn nhiên không biết rằng bản thân đã vô tình bị mẹ mình móc chung với Lạc Hi Thần, cô ngồi uống sạch ngụm sữa bò cuối cùng, đặt giấy báo sang bên cạnh: "Mẹ, con và bạn có hẹn gặp mặt, con ra ngoài trước."
 
"Đi đường cẩn thận." An Hâm lấy túi xách cười tủm tỉm đưa cho cô.
 
"Con đã biết, tối gặp lại." Tâm trạng của Sa Chức Tinh rất vui vẻ vẫy vẫy tay với bà, quay người ra khỏi nhà.
 
An Hâm yên lặng nhìn bóng lưng rời đi của cô, lông mày thanh tú càng nhăn chặt.
 
Con nhóc này thật sự không có gì sao, hơn nữa còn vui cười như thế?
2: Chính sách phòng vệ của Chức Tinh
 
Sa Chức Tinh hẹn Mễ Nhạc ở một quán cà phê, lúc đến đã thấy Mễ Nhạc ngồi chờ ở đó.
 
Mễ Nhạc vẫn còn hơi áy náy với hành động không có nghĩa khí vứt bỏ bạn bè của mình, nhìn thấy cô đến đầu tiên là đánh giá cô từ trên xuống dưới một lần, sau đó cẩn thận quan sát sắc mặt của cô, vô cùng ân cần lôi kéo ghế cho cô: "Chức Tinh, ngồi vào đi!"
 
Sa Chức Tinh liếc mắt nhìn cô ta một cái, âm u nói: "Bây giờ mới nhớ đến tôi à?"
 
"Chúng ta quan hệ thế nào? Cho dù tôi có quên ai nhưng cũng không thể quên cô mà." Mễ Nhạc đẩy ghế cho cô ngồi xong, lập tức chân chó xoa bóp, đấm đấm vai cho cô.
 
"Vậy hôm qua ai là người bỏ bạn chạy mất?" Sa Chức Tinh liếc cô ta một cái, hờ hững giễu cợt.
 
"Cô Sa, tôi sai rồi được chưa?" Mễ Nhạc thân mật kéo cánh tay của cô, đầu khẽ đặt lên vai cô cười hì hì.
⬅ Trước Tiếp ➡