Chương 22
Tiếng vặn nắm tay cửa truyền đến, sau đó có tiếng đóng cửa rất nhỏ vang lên.
Sa Chức Tinh đứng trong phòng tắm nghe cửa phòng đóng lại, cho đến khi tiếng bước chân xuống cầu thang của Lạc Hi Thần vang lên thì cô mới cẩn thận bước ra khỏi phòng tắm.
Từ từ đi đến bàn trang điểm, mở hộp đựng dây chuyền ra lấy sợi dây chuyền đặt vào tay, nhìn viên kim cương tản ra ánh sáng óng ánh làm Sa Chức Tinh thất thần.
Mặt dây chuyền là hai ngôi sao một lớn một nhỏ, hai cá thể độc lập nhưng lại đan vào nhau, giống như hai người không có quan hệ trong lúc vô tình vận mệnh đã lồng vào nhau cũng giống như cô và anh...
Nhìn ra được anh rất để tâm đến món quà này, chuyện này làm Sa Chức Tinh hơi cảm động, dù sao không phải ai cũng có thể đối xử với hàng xóm của mình tốt như vậy.
Nhưng mà, hành động vừa rồi của anh ở trên ghế sofa liền biến phần cảm động này thành bất an.
Chuyện làm cô hoang mang nhất chính là anh đi vào phòng cô từ lúc nào? Rõ ràng sau khi tắm xong cô luôn để ý đến động tĩnh bên ngoài, cô không hề nghe thấy tiếng mở cửa và tiếng bước chân.
Sa Chức Tinh không hiểu rốt cuộc anh vào phòng bằng cách nào, kết hợp với hình ảnh lúc đầu nhìn thấy anh ở ban công nên cô liền rất tự nhiên nghĩ đến anh trèo từ ban công qua.
Vốn hai căn phòng đối diện nhau, cửa sổ cũng đối diện, ban công cũng đối nốt, hai cái ban công chỉ cách nhau khoảng một mét, ở giữa còn trồng một cây hoa lan thật to, khoảng cách ngắn như vậy không cần nhắc đến đôi chân dài của Lạc Hi Thần, lúc còn bé Sa Chức Tinh đều có thể nhẹ nhàng leo từ phòng mình qua phòng anh.
Hơn nữa cô còn làm như vậy rất nhiều lần vì khoảng cách này gần hơn so với đi ra từ cửa chính, có điều lúc còn bé cô phải nhờ vào mấy cành lan to lớn để đi qua phòng của anh.
Lúc trước Sa Chức Tinh còn rất thích thú vì thiết kế của hai căn phòng dễ dàng qua lại như vậy, nhưng sau khi xảy ra chuyện đêm nay, lần đầu tiên cô cảm thấy thiết kế này quá phiền.
Nếu đêm nay Lạc Hi Thần thật sự qua phòng cô từ ban công thì sau này cô có còn an toàn không?
Thiết kế thiên tài như vậy, rốt cuộc là ai nghĩ ra vậy?
1: Chính sách phòng vệ của Chức Tinh
Sa Chức Tinh nằm trên giường. Trong đầu nghĩ đến tất cả mọi chuyện xảy ra hôm nay với Lạc Hi Thần, quay đến quay lui không tài nào ngủ được.
Thỉnh thoảng ánh mắt nhìn về phía ban công, cô có chút ám ảnh với nó rồi.
Lỡ sau này chọc giận Lạc Hi Thần thì anh cứ như vậy leo qua đánh cô, lúc đó ngay cả thời cơ chạy trốn cũng không có.
Sa Chức Tinh mang một nỗi bất an nằm trên giường. Cơ thể xoay qua xoay lại một hồi đến nửa đêm mới có thể ngủ.
Lạc Hi Thần rất khó chịu quay về phòng lấy thuốc bôi lên mặt, cũng may lúc quay về không gặp được ai khác nếu không anh cũng không biết giải thích thế nào.
Ngồi trên ghế da cạnh cửa sổ, ánh mắt của anh không hề khống chế nhìn vào phòng của Sa Chức Tinh ở đối diện, nhìn thấy trong phòng cô đèn đuốc sáng trưng lại nhìn cửa sổ được đóng chặt , khóe mắt giật giật.
Cô nhóc này đang phòng sói à?
Lạc Hi Thần mang tâm trạng vô cùng kìm nén nên lúc nằm lên giường đã là hai giờ sáng, vừa nhắm mắt cơ thể của Sa Chức Tinh lập tức hiện ra, đường cong tinh tế lung linh, mềm mại dồi dào, da thịt trắng nõn đến phát sáng, càng nghĩ đầu óc anh càng tỉnh.