⬅ Trước Tiếp ➡
"Anh hai, anh sao vậy?" Cố Ngọc nghi ngờ hỏi.
Thật ra Dung Cẩn vốn dĩ có tính tình lạnh nhạt, người không quen anh sẽ chẳng nhận ra được tâm trạng của anh, nhưng Cố Ngọc và Lục Chi Hoành tốt xấu gì cũng là bạn bè bên cạnh anh, cho nên đương nhiên có thể cảm nhận được sự âm trầm thô bạo giấu dưới vẻ ngoài sóng yên biển lặng.
Lục Chi Hoành nhìn thấy trên môi mỏng của Dung Cẩn Ngôn có dính vết máu, nghĩ đến anh và Ninh Sơ một trước một sau ra khỏi club, ánh mắt anh ta hơi trầm xuống, "Sẽ không phải là Ninh Sơ chọc tới anh chứ?"
Cố Ngọc nhất thời nổi lên hứng thú, dáng vẻ hóng hớt, "Anh hai, anh sẽ không bị Ninh Sơ cưỡng hôn đi? Chậc chậc, ngoài miệng còn dính máu nha, hai ngươi cũng đủ kịch liệt!"
Dung Cẩn Ngôn hơi nheo mắt phượng, "Hai ngươi rất rảnh rỗi? Cút xuống khỏi xe tôi."
...
Ninh Sơ không muốn về nhà họ Ninh, trước đó vì thoát khỏi Mã Đức Hải mà cô trực tiếp cầm bình rượu đập vào đầu ông ta, lúc cô rời đi, trán Mã Đức Hải đã chảy máu.
Nếu như về nhà họ Ninh, cô có thể tưởng tượng được mình sẽ gặp phải bão táp thế nào.
Thế là cô bắt xe đến bệnh viện.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Tiểu Tuyết giật mình tỉnh lại.
"Chị, sao chị lại tới đây?"
"Tối nay ở cùng em."
Tiểu Tuyết trợn tròn đôi mắt như quả nho, "Thật sao? Em đã lâu không được ngủ cùng chị rồi."
Tiểu Tuyết nhỏ hơn Ninh Sơ ba tuổi, nhìn thấy dáng vẻ hồn nhiên ngây thơ của cô bé, chóp mũi Ninh Sơ có hơi chua chát, "Thật sao, thế chị đi rửa mặt đã."
"Được rồi."
Ninh Sơ mượn một chiếc giường ngủ chỗ y tá, cô nằm ở bên cạnh giường bệnh của Tiểu Tuyết, hai chị em nắm tay, vui vẻ kể nhau nghe những câu chuyện lý thú trước đây.
Tiểu Tuyết ngủ rồi, Ninh Sơ nằm úp sấp bên cạnh giường bệnh, nhẹ giọng nói, "Bất kể chị có phải trả giá nào cũng nhất định giúp em khỏe mạnh."
...
Ninh Sơ ở lại bệnh viện ba ngày, ngoài ném hồ sơ xin việc ra ngoài thì cô đều ở bên Tiểu Tuyết.
Đinh Mạn Lệ và Ninh Đông Hải có gọi cho cô mấy cuộc điện thoại, cô đều không để ý đến.
Bọn họ đẩy cô vào trong hố lửa, cô sẽ không thánh mẫu như thế, đến người đàn ông bằng tuổi ông nội mình cũng lấy.
Ngày thứ năm sau khi quăng hồ sơ xin việc ra ngoài, Ninh Sơ nhận được điện thoại yêu cầu đến phỏng vấn đến từ phòng nhân sự của N. e.
Ngày hôm sau Ninh Sơ tràn đầy lòng tin đến N. e phỏng vấn, vượt qua phòng sơ tuyển, người phỏng vấn nói với cô một câu, "Cô Ninh, ngoại hình của cô tốt, kinh nghiệm làm việc phong phú, nhưng thứ duy nhất thiếu chính là bằng cấp!"
Không chỉ có N. e, Ninh còn đến cả mấy công ty phỏng vấn, nhưng lý do từ chối cô thống nhất.
Tất có sự khác thường.
Ninh Sơ không tin dựa vào kinh nghiệm làm việc của mình ở nước ngoài mà sau về nước lại không tìm được một công việc tương ứng.
Quả nhiên, Ninh Sơ tìm đến quản lý của một trong các công ty từ chối cô, trải qua tìm hiểu, cuối cùng cô cũng có được đáp án.
Cô đã đắc tội với một bậc quyền quý nào đó không thể đắc tội ở thành phố Hạ Xuyên.
Tổng giám đốc Dung không dễ câu ha
Ninh Sơ nghĩ, sau khi về nước người quyền quý mà cô đắc tội, sợ là chỉ có Dung Cẩn Ngôn thôi.
Đương nhiên, cô cũng đắc tội với nhà họ Ninh, nhưng bọn họ còn không quyền hành lớn đến mức có thể khiến tất cả các xí nghiệp lớn của thành phố Hạ Xuyên đều đã nghe lời bọn họ.
Ngồi xếp bằng ở trên ghế, Ninh Sơ căm giận cắn táo.
Anh Dung, không nghĩ tới anh lại là người keo kiệt như vậy nha!
Không phải chỉ nói vài câu khiến không chịu nổi thôi sao? Huống chi, cũng anh nhục nhã tôi trước.
"Chị, chị không sao chứ?" Tiểu Tuyết thấy Ninh Sơ nhíu mày, lúc thì lạnh lùng bật cười, lúc lại tràn ngập âu lo, hỏi.
Ninh Sơ chuẩn xác ném hột táo vào thùng rác, đứng dậy, chỉnh lại làn váy, cười tươi, "Không có chuyện gì đâu, chị rất ổn!"
"Anh Dung là ai ạ? Sao em nghe ra chị như đang mắng anh ta vậy?"
Ninh Sơ giơ tay chống cằm, ánh mắt nhìn bầu trời âm u bên ngoài cửa sổ, chân mày nhếch lên, "Giữa trưa chị không thể cùng em ăn cơm, chị muốn đi tìm con heo đất bị chị mắng kia."
"Heo đất? Chị, chị đang nói anh Dung kia sao? Có phải anh ta rất xấu, lại còn mang chủ nghĩa đàn ông cố chấp bảo thủ không?"
Khóe miệng Ninh Sơ càng thêm sâu, "Đúng thế, Tuyết Nhi nhà ta thông minh quá."
...
Tập đoàn Dung thị, văn phòng tổng giám đốc.
Người đàn ông nào đấy bị mắng là heo đất hắt hơi một cái, anh lấy ra khăn tay được gấp vuông vắn chỉnh tề, nhìn thư ký trẻ tuổi đưa văn kiện vào cho mình.
Vị thư ký trẻ này có dáng người vô cùng tốt, bộ đồ bó sát người trước lồi sau vểnh, cổ áo hơi mở, hễ khom người là cả mảng da thịt tuyết trắng bày ra trước mắt Dung Cẩn Ngôn.
"Tổng giám đốc Dung, đây là báo cáo anh muốn - -" Cô thư ký bị Dung Cẩn Ngôn nhìn cho mặt đỏ tai hồng, tim đập rộn ràng.
Dung Cẩn Ngôn nhìn hàng mi dài như cánh bướm của thư ký tuổi trẻ đang không ngừng chớp chớp, anh buông khăn tay, giọng nói lạnh lẽo vang lên, "Tên của cô."
Thư ký trẻ cho rằng Dung Cẩn Ngôn nhìn trúng cô ta, nghĩ đến mình lập sắp bay lên đầu ngọn cây biến Phượng Hoàng, cô ta kích động đến mức trái tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, "Tôi tên là Trần Lộ Lộ."
"Lộ Lộ? Nghe giống gái hộp đêm quá, lộ ngực thế kia là muốn cho ai xem? Tôi sao, vậy thì xin lỗi nhé, mắt tôi không mù."
Dung Cẩn Ngôn thong thả nói, âm điệu lạnh nhạt, không có bất cứ dao động nào, giống như con người anh lạnh lùng, trầm tĩnh.
Nhưng lời nói ra lại khiến cô thư ký trẻ tuổi không chịu nổi, vô cùng xấu hổ.
Lúc thư ký trẻ bị gọi vào, quản lí bộ phận nhân sự đã cảnh cáo cô ta, đừng có giở trò bậy bạ trước mặt tổng giám đốc.
Nhưng từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Dung Cẩn Ngôn, cô ta đã bị anh hấp dẫn.
Anh hoàn mỹ như thế, giơ tay nhấc chân đều tản ra sự tao nhã cao quý của một vị con cháu thế gia, ngoài tính tình lạnh lùng, không dễ ở chung thì cô ta không tìm ra bất cứ tỳ vết nào.
Trong công ty không hề thiếu nam đồng nghiệp ái mộ cô ta, nhưng cô ta không vừa mắt một ai.
⬅ Trước Tiếp ➡