⬅ Trước Tiếp ➡
Vành tai trắng nõn của Ninh Sơ không khỏi đỏ ửng, cô muốn cười, cũng cố tỏ vẻ điềm nhiên nói, "Tôi chỉ hỏi anh có được không, chứ chưa từng nói anh không được."
Dung Cẩn Ngôn đứng thẳng người, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Ninh Sơ, "Tôi không phải người tốt, nhưng tôi cũng không muốn cô. Biết vì sao không?"
Ninh Sơ cắn môi, trong lòng có dự cảm, lời nói kế tiếp của anh sẽ rất khó nghe.
Quả nhiên, anh nói - -
"Bởi vì tôi chỉ cần người phụ nữ sạch sẽ."
…………
2: Cảm thấy hứng thú với cô
Chỉ cần người phụ nữ sạch sẽ?
Chuyện ấy, cô quả thật làm không được!
Bốn năm trước, cô đã bị hủy rồi.
Ninh Sơ nâng ngón tay trắng xanh lên lau môi dưới bị Dung Cẩn Ngôn cắn chảy máu, đầu lưỡi khẽ liếm một cái.
Một hành động vô thức, nhưng lại mang theo phong tình vạn chủng, trêu chọc lòng người.
Nhìn vết nước đọng trên môi dưới do đầu lưỡi hồng hồng của cô để lại, trái cổ Dung Cẩn Ngôn khẽ nhúc nhích.
Ninh Sơ không chú ý tới ánh mắt đã trở nên thâm trầm của anh, cô chỉnh lại quần áo hỗn loạn, đang định đẩy anh rời đi, nhưng đầu ngón tay mới vừa dụng tới lồng ngực cứng rắn của anh, anh lại lần nữa cúi đầu, chiếm lấy môi cô.
Ninh Sơ không nghĩ tới sau khi anh nhục nhã cô lại còn dám hôn cô, ban đầu cô có hơi ngẩn ngơ, chờ phản ứng kịp, máu toàn thân dồn hết lên đỉnh đầu.
Cô dùng lực vùng vẫy, muốn đẩy anh ra, nhưng người kia vẫn chắc như bàn thạch.
Trông anh thì gầy, nhưng cánh tay lại như sắt, khóa chặt cô, tay còn lại trực tiếp nắm lấy gáy cô, làm sâu hơn nụ hôn này.
Ninh Sơ muốn điên rồi!
Cô cũng không biết sao mình lại thế này, chẳng những không thấy phản cảm, ngược lại còn có chút bối rối cùng rung động.
Thật đúng là gặp quỷ rồi !
Cô thừa nhận, anh đẹp trai, dáng người tốt, thân thế vô cùng cân đối, nhưng cô ở nước ngoài đã lâu, có loại trai đẹp nào mà chưa từng gặp qua, nhưng có bao giờ cô thấy bối rối hay rung động đâu ?
Nhất định là do uống say rồi!
Trong đầu không ngừng nhắc nhở bản thân, anh ta mới vừa nhục nhã mình, tất phải đẩy anh ta ra, bảo vệ ta cút đi!
Trong đầu Ninh Sơ bất giác nghĩ vậy, bên tai là hơi thở cực nóng của anh, cô cắn chặt răng, dùng sức đẩy vai anh ra, "Anh... Tránh ra!"
Bàn tay to của anh đặt bên sườn mặt cô, cảm giác cực kỳ áp bách, đôi mắt nguy hiểm các cô rất gần, hơi thở nóng cháy, "Đây không phải thứ cô muốn sao?"
Ninh Sơ cụp mắt, ngón tay thon dài vuốt lọn tóc xoăn, cô không nhìn Dung Cẩn Ngôn, không muốn nhìn thấy ánh mắt trong trẻo lạnh lùng kia, "Tôi phải thẳng thắn với anh, tôi quả thật không sạch - - "
Bầu không khí, nhất thời trở nên nặng nề.
Ninh Sơ không ngẩng đầu, nhưng cô có thể nhận ra Dung Cẩn Ngôn đang nhìn cô.
Ánh mắt vô cùng lạnh lùng sắc bén.
Thật ra cô có năng lực thừa nhận rất mạnh, nhưng ánh mắt anh thật sự quá mức đáng sợ, khiến cô có cảm giác như bị lột trần không có gì che giấu, quá mất tự nhiên.
Cô không thể không ngẩng đầu, chăm chú nhìn anh.
Khuôn mặt điển trai của anh phủ đầy sương lạnh, trong đôi mắt ẩn chứa một trận cuồng phong bạo vũ.
Giống như, muốn xé nát cô.
Ninh Sơ không hiểu sao anh lại có phản ứng lớn như vậy, cô không sạch, không phải anh đã biết rồi sao?
"Mấy người?" Anh lạnh lùng mở miệng.
Ninh Sơ bị anh hỏi cho chẳng hiểu ra sao, "Cái gì mà mấy người?"
"Đã ngủ với mấy người đàn ông?"
Ninh Sơ, "..." Một người với mười người có gì khác nhau sao? Không phải đều bẩn cả à?
Ninh Sơ nhìn đôi mắt thâm sâu của anh, không nhịn được bật cười, "Anh Dung, anh cũng thật thú vị, có hứng thú với tôi thì cứ việc nói thẳng!"
Chút u ám cuối cùng nơi đáy mắt Dung Cẩn Ngôn cũng biến mất, chỉ còn sự lạnh giá, anh bóp chặt cằm cô, "Cô thật đúng là không biết tự ái!"
...
Anh Dung, kỹ thuật hôn của anh thật chẳng ra làm sao!
Đúng rồi.
Năm đó cô bị người ta cưỡng hiếp, sau khi chuyện bị bại lộ, trên người cô liền có thêm cái mác 'Không có tự ái, hèn hạ, ti tiện, không biết xấu hổ, hồ ly tinh'.
Bất kể cô đi đến đâu, cho dù đã ra nước ngoài, người xung quanh cũng sẽ nhanh chóng chọc vào vết sẹo của cô.
Người khác nói ci gì, cô không khống chế được, mà cô cũng không cần, bởi vì cô đã sớm quen rồi.
Nhưng không biết vì sao, nghe thấy mấy lời kia từ người đàn ông trước mắt này, trái tim cô lại co rút một trận.
Cơn khó chịu, tới rất bất ngờ.
Ninh Sơ nhếch môi trào phúng, ánh mắt nhìn Dung Cẩn Ngôn lạnh xuống, "Tôi đúng là không có lòng tự ái, cho nên anh Dung không cần thiết phải tình chàng ý thiếp với loại người như tôi đâu, vừa rồi cứ coi như tôi bị chó gặm đi!"
Ninh Sơ giơ tay, đẩy Dung Cẩn Ngôn ra, cô hất lọn tóc xoăn ra sau vai, giẫm giày cao gót đi ra khỏi thang máy, trước khi cửa thang máy đóng lại, cô còn đầu nhìn người đàn ông nói, "Anh Dung nói vậy còn không đi tìm người phụ nữ khác đi, kỹ thuật hôn thế này, đúng thật chẳng ra làm sao."
Nói xong, cô không thèm nhìn Dung Cẩn Ngôn lấy một cái, thẳng lưng rời đi.
...
Dung Cẩn Ngôn ngồi vào xe Bentley, Cố Ngọc và Lục Chi Hoành đều ở đây.
⬅ Trước Tiếp ➡