Mã Đức Hải nắm chặt cổ tay trắng nõn của Ninh Sơ, dùng sức kéo cô vào trong phòng.
...
Lục Chi Hoành đi tuốt ở phía sau mấy cậu ấm vừa lúc nghe được lời Mã Đức Hải nói, anh ta cười khẩy nói, "Cô con gái riêng có cuộc sống hỗn loạn của nhà họ Ninh kia về rồi, hừ, đến lão già đã hơn 60 cũng không bỏ qua, gu này của cô ta đúng là mặn!"
"Ai cơ? Con gái riêng nhà họ Ninh á, cái vị nghe nói là người đẹp số 1 thành phố Hạ Xuyên ấy hả?" Một cậu ấm khác có hứng thú nói tiếp.
"Vừa rồi cậu không thấy cô ta sao?"
"Không, tôi vừa rồi đang nói chuyện với anh hai." Cố Ngọc nhìn về phía người đàn ông lạnh nhạt bên cạnh, "Anh hai, anh có thấy không?"
Dung Cẩn Ngôn đáp một câu, "Ai?"
"Ninh Sơ đó!"
"Không chú ý."
"Cố Ngọc, cậu đừng hỏi anh hai làm gì, có loại người đẹp nào mà anh ấy chưa từng thấy qua, loại phụ nữ có tiếng xấu như Ninh Sơ, làm sao anh hai có thể coi trọng!"
Mấy người vừa nói chuyện, vừa đi vào phòng bao cao cấp nhất dinh thự số 1
Ninh Sơ bên này.
Sau khi thoát khỏi Mã Đức Hải, Ninh Sơ đi đến cửa club.
Ở trong đại sảnh, cô gặp được bạn cùng bàn hồi tiểu học, Cố Lôi.
Cố Lôi nhìn thấy Ninh Sơ, không hề tránh cô như rắn rết giống những người khác mà nhiệt tình chào hỏi, "Sơ Sơ, đã lâu không gặp, thật trùng hợp cậu cũng đến dinh thự số 1, đêm nay ta ca bọn họ cho Anh Dung đón gió, ngươi muốn hay không cùng đi họp gặp?"
"Anh Dung?"
"Đúng vậy, cậu không nhớ rõ sao? Năm ấy cậu có đến nhà tớ chơi, lúc cậu trèo cây lấy bóng, thiếu chút nữa ngã xuống, là anh Dung đỡ được cậu đó!"
Ninh Sơ đương nhiên nhớ rõ chuyện này, nhưng này vị anh Dung kia, cô chỉ gặp có một lần, ki đó cách bây giờ đã nhiều năm, cô cũng không nhớ rõ anh ta trông thế nào rồi.
Năm đó, cô còn chưa kịp nói tiếng cám ơn với anh ta đâu!
…………
…………
Muốn trở thành người phụ nữ của tôi?
Ninh Sơ tuyệt đối không nghĩ tới, anh Dung lại là người đàn ông lạnh lùng cao ngạo trên máy bay kia.
Cố Lôi dẫn cô vào phòng bao, đám người Cố Ngọc có dẫn theo bạn gái đến chơi mạt chược, chỉ riêng Dung Cẩn Ngôn là không chơi, thân thể cao lớn dựa vào trên ghế sofa, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, mắt phượng khép hờ, nuốt mây nhả khói.
Bởi vì khí thế quá mạnh, đến Cố Lôi cũng chỉ dám chào anh một tiếng chứ không dám nói quá nhiều với anh.
Trước khi Ninh Sơ vào phòng bao, đã biết được từ miệng Cố Lôi, Dung Cẩn Ngôn là thành phố Hạ Xuyên tối người thừa kế của gia tộc họ Dung, quyền thế ngập trời, ở thành phố Hạ Xuyên, có thể lật tay làm mây. Úp tay làm mưa.
Ninh Sơ đi đến trước mặt Dung Cẩn Ngôn, cười xinh nói, "HI, thật khéo."
Dung Cẩn Ngôn phủi tàn thuốc nơi đầu ngón tay, ngước mắt, ánh mắt lạnh nhạt liếc mắt Ninh Sơ, "Lão đàn ông già chướng mắt kia đâu?"
Ninh Sơ, "... Cái gì?"
Dung Cẩn Ngôn không trả lời cô.
Vài giây sau, Ninh Sơ mới hiểu ý anh.
Lúc trước anh có đi ngang qua phòng cô, có lẽ đã nhìn thấy Mã Đức Hải rồi.
"Anh Dung chắc không nghĩ gu tôi mặn thế chứ? Ánh mắt tôi khá cao, chướng mắt loại hình như ông nội tôi." Mặt mày cô cong cong, cười rộ lên, trông đẹp như họa.
Dung Cẩn Ngôn lười biếng nhàn tản tựa lưng vào ghế sô pha, ngón tay dài kẹp thuốc lá đưa đến bên môi mỏng, hút một ngụm, sương khói phun ra, bap phủ lấy anh trông càng thêm thần bí.
Ninh Sơ nhìn sườn mặt lạnh nhạt xa cách của Dung Cẩn Ngôn, khóe môi không có lấy một độ cong nào, cô nói:"Bạn anh Dung đều dẫn theo bạn gái, anh Dung không dẫn theo sao?"
Dung Cẩn Ngôn vẫn không hé răng.
Ở trên máy bay Ninh Sơ chỉ thấy anh ta nhạt nhẽo lạnh lùng.
Nói chuyện cùng người như thế, thật sự là không khỏe chút nào.
Cô tự nhiên rót rượu, mới vừa nhấp một ngụm, lại nghe thấy tiếng nói lạnh lẽo vang lên bên tai, "Muốn làm người phụ nữ của tôi?"
Khụ!
Ninh Sơ thiếu chút nữa bị sặc rượu.
Anh có cần nói trắng ra như vậy không?
Cô còn tưởng rằng, da mặt mình tu luyện đã đủ dày!
Nói thật, trước khi tiến vào phòng bao này, cô vốn không có suy nghĩ ấy.
Nhưng biết sau khi biết anh Dung là anh, trong lòng cô quả thật có suy nghĩ ấy.
Tiểu Tuyết cần thận thích hợp để cấy ghép, nếu cứ dựa vào nhà họ Ninh, cô nhất định phải gả cho cái loại già khú như Mã Đức Hải.
So với để số mệnh mình bị nắm giữ trong tay Ninh Đông Hải và Đinh Mạn Lệ, còn chẳng bằng nắm giữ trong tay mình.
Nếu đổi thành người phụ nữ khác, nhất định sẽ xấu hổ đến mặt đỏ tai hồng, che mặt mà chạy.
Nhưng Ninh Sơ đã trải qua quá nhiều chuyện thì lại không, cô lắc lắc ly rượu trong tay, ánh mắt trong suốt như nước nhìn Dung Cẩn Ngôn, "Nếu tôi nói muốn thì sao?"
Dung Cẩn Ngôn từ từ phun ra một ngụm khói, gương mặt đẹp không tì vết đến gần Ninh Sơ.
Khoảng cách gần đến nỗi chóp mũi hai người như dán vào nhau, hơi thở của anh phả vào mặt cô, khiến da mặt cô không khỏi nóng lên.
Cô cố gắng khống chế nhịp tim, không hề có ý định lùi bước.
Người chơi mạt chược trong phòng bao cũng không nhịn được nhìn về phía bọn họ bên này.
Đám người Cố Ngọc, Lục Chi Hoành đều cảm thấy Ninh Sơ thật có thủ đoạn, vừa vào phòng đã biết quyến rũ vị lợi hại nhất kia.