⬅ Trước Tiếp ➡
Cho dù buồn ngủ, nhưng tâm đề phòng cô cô vẫn rất mạnh cho nên cô nhanh chóng mở mắt.
Trong phòng ngủ không bật đèn, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, cô chỉ có thể nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đè trên người cô.
Chú buồn ngủ còn sót lại trong đầu nhất thời mất sạch.
Người đàn ông đang gặm cổ cô nồng nặc mùi rượu, hơi thở ồ ồ.
"Ninh Trạch Hiên? !"
Ninh Sơ dùng sức đẩy người đàn ông, sắc mặt lạnh lẽo, cô ngồi bật dậy trên giường. Tay mò đến đầu giường, bật điện.
Thấy rõ người đàn ông uống đến đỏ bừng cả khuôn mặt, men say mơ hồ, Ninh Sơ lặng lẽ đưa tay cầm lấy gối đầu.
Ninh Trạch Hiên là con trai độc nhất của Đinh Mạn Lệ và Ninh Đông Hải, lớn hơn Ninh Sơ 4 tuổi.
Năm đó sau khi Ninh Sơ xảy ra chuyện kia, Ninh Trạch Hiên không ít lần nhục nhã cô.
Ninh Trạch Hiên nhìn khuôn mặt vừa thanh thuần lại không mất đi nét quyến rũ của Ninh Sơ, trái cổ anh ta lăn một vòng, "Sơ Sơ, dù sao cô cũng đã bồi ngủ nhiều người đàn ông như vậy rồi, bồi thêm anh nữa có tính gì?"
Máu toàn thân Ninh Sơ bỗng như đông cứng lại, "Anh còn là người sao?"
Tầm mắt Ninh Trạch Hiên nhìn từ gương mặt tinh xảo như họa của Ninh Sơ , chuyển đến lồng ngực đang phập phồng cô, tuy không nhìn được cái gì nhưng đường cong cất giấu sau vạt áo thật sự mê người, khiến dục vọng trong người anh ta bùng cháy.
"Anh là người và anh cũng là đàn ông, Sơ Sơ, đêm nay anh sẽ khiến cô cảm nhận được anh có bao nhiêu lợi hại..." Không đợi Ninh Sơ nói chuyện, Ninh Trạch Hiên đã bổ nhào vào cô.
Anh ta ôm cứng lấy khuôn mặt xinh xắn của cô, vội vã muốn âu yếm.
Đôi môi tràn ngập mùi rượu, lúc sắp đến gần Ninh Sơ, bỗng nhiên bất động.
"Nếu anh dám động vào tôi, có tin tôi cho anh nếm thử mùi vị làm thái giám thời cổ đại không!" Ninh Sơ cười khẩy, trong mắt không có kinh sợ, cũng không có bối rối.
Một con dao nhỏ nhắn xinh xắn đang đặt tại bụng dưới Ninh Trạch Hiên.
Ninh Trạch Hiên vốn sửng sốt, sau đó, cười to hai tiếng, "Em gái à, cô giả bộ trong trắng cái gì? Ả đĩ kép vạn người cưỡi, toàn thân sặc mùi ***, ông đây muốn đè cô, là để mắt đến cô rồi!"
Ninh Sơ nắm chặt con dao trong tay, cô híp mắt, ánh sáng lạnh tràn ra, phút chốc, tay cô thêm sức.
Cảm giác đau đớn truyền đến từ bụng dưới khiến Ninh Trạch Hiên không thể không rời khỏi người Ninh Sơ.
Nhìn thấy bụng mình chảy máu, vẻ mặt anh ta hung dữ, mắt trừng Ninh Sơ, "Có tin tao nói với cha mẹ, bảo bọn họ tống mày vào ngục không?"
Ninh Sơ cúi đầu nhìn vệt máu đỏ tươi trên giường, cô nhếch môi, cười đến là diễm lệ, "Được thôi, chỉ cần anh không sợ mất mặt."
"Tao có gì mà phải sợ, đến lúc đó tao sẽ nói là, ả đĩ thối mày quyến rũ tao!"
"Quyến rũ anh?" Ninh Sơ quét mắt nhìn một lượt Ninh Trạch Hiên từ đầu đến chân, đuôi mắt nhếch lên, không chút để ý nói, "Anh trai đại khái còn không biết, tôi đã lắp camera mini ở trong phòng nhỉ? Nếu anh đổ oan cho tôi, tôi cũng không ngại công khai video clip, để cho mọi người phán xử công bằng, còn nữa, cái dáng vẻ heo chó không bằng của anh đó, tôi thật sự không vừa mắt đâu!"
Ninh Trạch Hiên nhìn Ninh Sơ mấy năm không gặp đã có bản lĩnh hơn xưa, anh ta nghiến răng nghiến lợi gật đầu, "Chúng ta cứ chờ coi!"
Ninh Trạch Hiên rời đi rồi, Ninh Sơ một lần nữa khóa trái cửa lại, kéo ghế sofa đè ở cửa, sau đó cô mới về giường.
Trong cái nhà này, cô còn chẳng bằng cả người ngoài mà, không phải sao?
Cô quấn chặt chăn, nàng vùi mặt vào đầu gối, nhưng cô vẫn cảm thấy rất lạnh.
...
Ngày hôm sau.
Ninh Sơ tới bệnh viện thăm Tiểu Tuyết xong, lúc chạng vạng tối đi tới club tư nhân xa hoa nhất thành phố Hạ Xuyên, dinh thự số 1.
……….
Cô con gái riêng có cuộc sống hỗn loạn
Trước khi Ninh Sơ tới nơi hẹn tại dinh thự số 1, đã nghĩ tới Đinh Mạn Lệ sẽ không thể nào tìm cho cô một người đàn ông tốt.
Nhưng lúc nhìn thấy người đàn ông trong phòng bao, lòng cô vẫn lạnh mất nửa.
Người này vừa già vừa xấu, đại khái có thể làm ông nội cô, là người chồng mà Đinh Mạn Lệ và cha cô đã tìm giúp cô
Chỉ vì muốn đối phương bỏ tiền, bọn họ thật đúng là có thể nhẫn tâm ném cô vào đống lửa!
Người đàn ông trong phòng bao vừa nhìn thấy Ninh Sơ thì tròng mắt đã sắp rớt cả ra ngoài.
Thật đẹp, đẹp đến loá mắt rồi !
Cho dù Ninh Sơ mặc chiếc sơ mi đỏ, quần tây đen của phụ nữ, nhưng chỉ cần đứng đó đã có thể hút mắt người khác.
Tóc xoăn dài xõa bên vai trái, trên mặt là lớp trang điểm tinh xảo, môi đỏ mọng, giống như yêu nghiệt.
"Cô là cô Ninh? Tôi là Mã Đức Hải."
Ninh Sơ giẫm giày cao gót đi vào phòng bao, nhìn Mã Đức Hải duỗi tay về phía mình, cô đứng ở trước mặt ông ta, cười duyên, "Chào ông, ông cụ Mã."
Khóe miệng Mã Đức Hải thoáng chốc cứng đờ. Ánh mắt tà tà dừng lại trên gương mặt tinh xảo của Ninh Sơ, "Người phụ nữ tôi định cưới thật sự quá vô lễ."
Ninh Sơ nhíu mày, "Tôi có đồng ý gả cho ông sao? Còn về lễ phép, lấy tuổi này của ông, tôi gọi một tiếng ông nội cũng được chứ?"
"Dì cô đã nhận tiền của tôi rồi."
Ninh Sơ không nhịn được xụ mặt, coi như nghe thấy một câu truyện cười, "Ông cụ Mã này, thật ra tôi có một đề nghị không tệ thế này, nếu Đinh Mạn Lệ thu tiền của ông rồi, tôi nghĩ bà ta có thể ly hôn với cha tôi, sau đó gả cho ông đó!"
"Cô nói cái gì? Cô lặp lại lần nữa?"
Ninh Sơ không để ý đến Mã Đức Hải gào gáy, kéo cửa phòng bao, đi ra ngoài.
Nhưng vừa nâng bước, ba bốn người đàn ông đang từ bên kia hành lang một bên đi tới.
Trong đó cái vị đi tuốt ở đằng trước kia, thân mặc áo sơ mi quần tây thẳng thớm, vóc dáng cao lớn, tay áo bị xắn lên đến khuỷu tay, để lộ chiếc đồng hồ kiểu nam sang quý.
Tay còn lại của anh cầm thuốc lá, trong sương khói lượn lờ, bóng dáng kia vừa đẹp vừa cao quý.
Rất nhanh, mấy người đàn ông đã đi ngang qua bên người Ninh Sơ, người dẫn đầu phía trước đến ánh mắt cũng chưa từng nhìn cô.
"Ninh Sơ, cô giả vờ cái gì? Không phải chỉ cần có tiền, ai cũng có thể có được cô sao? Vào đây, cô muốn bao nhiêu tôi cho cô bấy nhiêu!"
⬅ Trước Tiếp ➡