Nhìn đường khâu chỉnh tề, Hòa Đinh rất có cảm giác thành tựu, con ngươi lạnh lùng hơi cong lên, cô chính là như vậy, có sự điên cuồng si mê đối với y học.
Hòa Đinh lấy tay chọc chọc đầu Lãnh Quân Trì, phát hiện ý thức anh hơi mơ hồ, lại nhìn theo dòng máu tươi chảy xuống bàn phẫu thuật, lúc này mới ý thức được bản thân quên truyền máu cho anh.
Chẳng qua người đàn ông này thật sự đã làm cho cô phải nhìn bằng con mắt khác, nếu không phải cô cố ý làm đau anh, thì ngay cả hừ một tiếng cũng không có.
Đi tới kho máu đông lạnh một bên, khi cô làm xét nghiệm máu cho Lãnh Quân Trì, phát hiện nhóm máu của anh là nhóm máu A, tìm kiếm một lúc lại nhớ ra lần trước vì nghiên cứu dung hợp máu, nên đã dùng hết rồi.
Người đến đòi đồ
Cô ra khỏi phòng đông lạnh, cởi khẩu trang và áo phẫu thuật xuống, cầm lấy túi đựng máu sạch sẽ và ống tiêm bên cạnh rồi đi ra ngoài.
Lãnh Quân Trì chỉ nghe thấy tiếng mở cửa và đóng cửa, anh hiện tại ngay cả sức lực nhân cơ hội chạy trốn cũng không còn.
Năm phút sau, anh nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng hét thê thảm, tiếng hét giống như vô cùng thống khổ, nhưng lại không biết rốt cuộc bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.
Chờ một lúc, bên tai lại truyền đến tiếng mở cửa rồi đóng cửa, Hòa Đinh mang theo khí lạnh đêm khuya đứng ở bên cạnh anh, đem hai túi 400cc máu treo trên giá truyền dịch, sau đó lấy kim tiêm thô lỗ đâm vào trong mạch máu của anh.
Lãnh Quân Trì rên rỉ một tiếng, giọng khàn khàn hỏi: “Cô đi làm gì rồi?”
“Tìm người hiến máu miễn phí.” Hòa Đinh cầm khăn lau bắt đầu dọn dẹp bàn phẫu thuật.
Những âm thanh vừa rồi kia cũng không giống như là hiến máu miễn phí, anh liếm liếm đôi môi khô khốc, “Máu này sạch sao?”
Nơi này là núi sâu rừng già, người nơi này ăn đồ ăn cũng chẳng giống với bên ngoài, anh tự nhiên hơi lo lắng.
“Yên tâm không chết được.” Hòa Đinh không để ý tới anh nữa, im lặng dọn dẹp.
Lãnh Quân Trì cũng vì thể lực cạn kiệt, mê man nằm trên bàn phẫu thuật.
Sau khi Hòa Đinh dọn dẹp bàn phẫu thuật sạch sẽ, lại dùng khăn lông nóng ấm lau qua thân thể cho Lãnh Quân Trì, sau đó đắp lên người anh một tấm thảm trắng rồi rời khỏi phòng phẫu thuật.
Lúc Lãnh Quân Trì tỉnh lại, phát hiện sắc trời ngoài cửa sổ sáng ngời, tiếng lá cây xào xạc, dưới ánh sáng loang lổ, một bóng dáng xinh đẹp đứng ở trên ban công, giống như là đang nói chuyện cùng người dưới lầu.
“Hòa Đinh, đêm qua cô nhặt về được thứ gì tốt?” Dưới lầu cách hơn mười mét, một tên trọng phạm khác cũng bị giam giữ ở núi Cách Ly, Hàn Thiếu Dã đang đứng ở đó, phía sau có mấy chục tên đàn em vây quanh, mỗi người đều mang theo vẻ mặt hung thần ác sát.
Ánh mắt Hòa Đinh âm u lạnh lẽo, giọng điệu càng thêm lạnh lẽo, “Hòa Đinh tôi làm việc, khi nào cần báo cáo với các người?”
“Chúng tôi biết y thuật của cô cao minh, nhưng ngọn núi Cách Ly này không chỉ có một mình cô, cô đừng có quá đáng, có thứ gì tốt mọi người cùng nhau chia sẻ.” Hàn Thiếu Dã rất không vừa mắt nhìn Hòa Đinh, những người phụ nữ bị ném đến đây có ai không vì lấy lòng mà cam tâm tình nguyện hiến thân, nhưng Hòa Đinh này, mềm cứng không ăn, giống như một khúc xương cứng rắn gặm không nổi.
Hòa Đinh khinh miệt nhìn mấy người, cười lạnh nói: “Hàn Thiếu Dã có bản lĩnh thì tới gần một bước đi.”
Hàn Thiếu Dã tất nhiên không dám tới gần, ai mà không biết đao pháp của Hòa Đinh tinh diệu chuẩn xác như thế nào, bước về phía trước một bước, nói không chừng chính bản thân bị mất đi thứ gì cũng nên, anh ta mới không ngốc đến mức đi mạo hiểm.
“Hừ, nhu nhược.” Hòa Đinh châm chọc, “Hàn Thiếu Dã, lúc khiêu khích tôi, trước tiên hãy nghĩ đến con rùa đen sau lưng anh.”
Hàn Thiếu Dã nghe Hòa Đinh vạch trần vết sẹo của mình, căm phẫn khẽ cắn môi, nhưng bất lực.
Khi lần đầu tiên anh ta mới tới cách ly ở đây, bị lợn rừng trong núi tập kích, bị thương nghiêm trọng. Tại thời điểm anh ta cho rằng mình sắp chết, gặp được Hòa Đinh.
Hòa Đinh cứu anh ta, cũng giúp anh ta khâu lại vết thương trên lưng, nhưng anh ta làm sao cũng không ngờ được Hòa Đinh lại có sở thích biến thái, vậy mà lại dùng chỉ khâu thành một con rùa lớn sau lưng anh ta.
Đến khi anh ta biết được thì đã muộn, sau khi tháo chỉ, hình con rùa liền lưu lại trên lưng, làm hại anh ta đều phải tắm rửa một mình, phần nhục nhã này anh ta vẫn luôn nhớ rõ.
Hòa Đinh thấy anh ta không còn gì để nói, cười lạnh, xoay người trở về phòng.
Hòa Đinh trở lại phòng đụng phải hai tròng mắt âm hiểm của Lãnh Quân Trì, cô lạnh lùng nói: “Tỉnh là tốt rồi, ngày mai anh còn có một cuộc phẫu thuật khác.”
Lãnh Quân Trì vừa nghe còn có một cuộc phẫu thuật khác nữa, nhớ tới lần trước phẫu thuật sự đau đớn còn hiện rõ mồn một trước mắt, có phải anh nên cùng cô nói chuyện thật tốt không?
Trở thành quyển sủng
“Chờ một chút.” Lãnh Quân Trì suy nghĩ nhiều lần, cuối cùng gọi Hòa Đinh đang chuẩn bị rời đi lại, giọng hơi khàn khàn: “Cô tên Hòa Đinh?” Vừa rồi anh nghe thấy người bên ngoài gọi cô như vậy.
Tên hơi kỳ lạ, nhưng cũng rất êm tai.
Hòa Đinh gật đầu, đôi mắt lạnh lùng hờ hững.
Đây là lần đầu tiên, Lãnh Quân Trì gặp một người phụ nữ trong trẻo nhưng lạnh lùng như băng như vậy, dường như không gì có thể làm tan chảy cô, hơn nữa còn cứng rắn như sắt.
Anh động động môi, thật ra anh đã sớm cảm giác được nửa mặt bên phải của mình rất đau, nghĩ đến khi nhảy từ trên máy bay xuống, bị nhiệt độ cao làm bỏng một bên mặt, tâm trạng trở nên hơi phức tạp.
Tâm tư Hòa Đinh tinh tế nhạy cảm, liếc mắt một cái liền nhìn thấu ý nghĩ trong lòng Lãnh Quân Trì, đều nói phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp được người khác khen ngợi đều vui vẻ, xem ra người đàn ông này cũng khó thoát khỏi ý nghĩ dung tục này.
Thật ra Lãnh Quân Trì cũng không thèm để ý đến khuôn mặt của mình, chỉ là nghĩ đến cừu hận mang trên lưng, đôi mắt tinh tường trở nên âm trầm.
“Ngày mai phẫu thuật, tôi sẽ giúp anh hồi phục lại khuôn mặt.” Hòa Đinh dựa vào khung ghi chú bên cạnh, sắc mặt hờ hững nói.
“Vì sao cô giúp tôi?” Lãnh Quân Trì rất tò mò, người lãnh khốc như Hòa Đinh, làm sao có thể cứu anh.
“Tôi không thích đồ vật xấu xí, chữa khỏi mặt cho anh, ít nhất mỗi ngày nhìn thấy thì cảnh đẹp ý vui một chút.” Hòa Đinh lạnh lùng nói.
“Ý của tôi không phải như vậy, ý là vì sao cô không để tôi tự sinh tự diệt?” Lãnh Quân Trì nhớ rõ nơi này hình như là núi Cách Ly. Nói về núi Cách Ly anh vẫn biết một số tin đồn, nghe nói những người ở nơi này đều rất tàn khốc, giết người lấy máu đều là chuyện thường.
Mà đêm qua, không phải Hòa Đinh đã làm như vậy sao.
Ánh mắt Hòa Đinh trở nên hơi cổ quái, ánh mắt càng lạnh nhạt như lưu ly, cô càng thêm khó hiểu nhìn thoáng qua Lãnh Quân Trì, cay nghiệt nói: “Thân là quyển sủng, không nên hỏi thì đừng hỏi!”
Dứt lời, Hòa Đinh đóng cửa đi ra ngoài.
Lãnh Quân Trì không biết mình đắc tội với cô ở đâu, đôi mắt hung ác nham hiểm như chim cắt đầy vẻ bất đắc dĩ, nhưng mà cô vừa mới nói “Quyển sủng”, là có ý gì?
Quyển sủng? Chẳng lẽ là sủng vật nuôi nhốt sao?
Anh đường đường là tổng tài của Đế Quốc, vậy mà trở thành sủng vật của Hòa Đinh, nói ra không chừng sẽ làm cho người ta chê cười thành cái dạng gì.
Anh không cam lòng liếm liếm môi, thế nhưng tính mạng đang nằm ở trong tay người ta, chỉ có thể xem tình hình trước rồi nói sau.
Lúc Hòa Đinh trở lại phòng phẫu thuật, trong tay bưng một bát cháo, chuẩn bị đút cho Lãnh Quân Trì.
Lãnh Quân Trì nhìn bát bột nhão, khàn giọng hỏi: “Mặc dù tôi xác định tạm thời cô sẽ không giết tôi, nhưng đây là cái gì?”
“Cháo.” Hòa Đinh rất thương tiếc lời nói của mình, chỉ cho anh một chữ.