Toàn thân anh đau đớn khó nhịn, rên rỉ một tiếng, đưa tay cầm lấy một con dao phẫu thuật dài 7cm trong khay, giấu ở dưới thân thể, sau đó nhắm lại con ngươi sâu thẳm như biển, lẳng lặng chờ đợi người phụ nữ tới gần lần nữa.
Giây lát sau, Hòa Đinh từ bên ngoài trở về, trên người mặc bộ đồ giải phẫu màu lam, giơ hai tay khử trùng lần nữa mới trở lại trước bàn giải phẫu.
Hơi thở lạnh lẽo của cô lập tức lây sang người đàn ông, trong lòng người đàn ông rùng mình, biết cô muốn làm phẫu thuật cho mình.
Nhưng rốt cuộc là phẫu thuật gì, anh cũng không rõ ràng lắm.
Nhưng mà, anh tuyệt đối sẽ không cho phép bất luận kẻ nào làm loạn trên thân thể mình!
Hòa Đinh không phát hiện Lãnh Quân Trì đã hoàn toàn tỉnh lại, cô đeo găng tay y tế lên, lấy ống tiêm bên cạnh chuẩn bị tiêm thuốc mê cho Lãnh Quân Trì.
Tay cô giơ ống tiêm chậm rãi tới gần, bỗng nhiên, Lãnh Quân Trì đột nhiên mở to mắt, rút con dao phẫu thuật giấu dưới thân ra, tiện tay vẽ một đường buộc Hòa Đinh phải lùi lại, sau đó chịu đựng đau nhức ở chân trái nhanh chóng nhảy xuống bàn phẫu thuật, con dao phẫu thuật lạnh như băng trực tiếp để ở cổ họng của cô, chỉ trong khoảng không quá ba giây, nhanh! Ác! Chuẩn!
“Cô gái, thả tôi ra ngoài!” Giọng điệu Lãnh Quân Trì hung ác, đôi mắt phượng tràn đầy sát ý và lửa giận, con dao phẫu thuật dùng lực mạnh mẽ đặt ở trên cổ Hòa Đinh.
Hòa Đinh cảm giác được đau nhức trên cổ, lưỡi dao sắc lạnh đặt ở chỗ trí mạng của mình, cô lại chỉ nhàn nhạt liếc qua cổ của mình một cái, sau đó liền ngước mắt nhìn về phía Lãnh Quân Trì, vừa vặn nhìn vào đôi mắt đen kịt của anh, ngược lại làm cho cô không nghĩ tới chính là, con ngươi đen nhánh của anh lại đẹp như vậy, sâu thẳm như bầu trời đêm, điểm xuyết những vì sao.
Chỉ có điều, quá lạnh, nếu không thì lấy đôi tròng mắt này ra, chắc chắn sẽ là một bộ mẫu vật thí nghiệm tuyệt vời.
“Ra ngoài?” Giọng điệu Hòa Đinh nghiêm nghị: “Nghĩ hay lắm!”
Những người bị bao vây ở núi Cách Ly này người nào không muốn đi ra ngoài, nhưng lại đều bị mắc kẹt ở chỗ này không cách nào thoát ra được.
Cô cũng muốn đi ra ngoài, vừa nghĩ tới quá khứ, trong đôi mắt của cô nhanh chóng xẹt qua một tia hận ý đỏ tươi, nhưng là rất nhanh, cô liền khôi phục như bình thường.
“Anh bị trúng độc, loại độc này có thể làm tê liệt thần kinh, ngược lại anh cũng rất thú vị, có thể dựa vào ý chí để áp chế, chẳng qua là, chẳng mấy chốc nữa toàn thân anh sẽ lại nhũn ra thôi.” Hòa Đinh âm u lạnh lùng nhìn người đàn ông, một đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ khinh thường.
Độc, khi cô nhìn thấy máu từ vết thương của Lãnh Quân Trì, cũng đã phát hiện ra.
“Cô...” Lãnh Quân Trì khẽ cắn môi, khuôn mặt lạnh lùng có chút vặn vẹo, từng giọt mồ hôi nhỏ từ trên chóp mũi anh rịn ra, tay cầm dao giải phẫu cũng hơi run rẩy, có thể thấy được là anh đang cực lực nhẫn nhịn.
“Ngoan ngoãn nằm lại bàn phẫu thuật, tôi có thể làm cho anh bớt bị tra tấn đi một chút, nếu không anh sẽ chết rất thảm đó.” Lời Hòa Đinh nói cũng không tính là uy hiếp, ít nhất những người rơi vào trong tay cô, có rất nhiều người đến cuối cùng đều trở thành mẫu vật thí nghiệm.
“Mơ tưởng!” Hai mắt Lãnh Quân Trì đỏ quạch, hai chân đã mềm nhũn, nhưng tính tình lại rất ngang bướng, hoàn toàn không thỏa hiệp.
Hòa Đinh hờ hững liếc nhìn đồng hồ treo tường màu trắng phía sau, lạnh lùng nói: “1,2,3!”
Lãnh Quân Trì không biết vì sao cô phải đếm, nhưng cùng với giọng nói của cô, anh cảm thấy hai mắt càng ngày càng mệt mỏi, cảm giác vô lực này lần nữa đánh úp tới, khiến anh lại chìm trong bóng tối.
Nhìn Lãnh Quân Trì té xỉu, Hòa Đinh đi tới hung hăng đá một cái: “Muốn phản kháng sao, cũng không nhìn xem mình có năng lực đó hay không.”
Lãnh Quân Trì một lần nữa được nâng trở lại bàn phẫu thuật, Hòa Đinh tiêm thuốc giải cho anh, mới qua ba phút người đã tỉnh lại.
Lãnh Quân Trì phát hiện mình lại trở về bàn phẫu thuật, tức giận không thôi, nhưng toàn bộ tay chân đều bị dây lưng trói lại, không thể cử động.
Ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy Hòa Đinh cầm dao giải phẫu, mặt không chút thay đổi đứng ở một bên.
“Cô muốn làm gì?” Lãnh Quân Trì điên cuồng phẫn nộ, ngọn lửa thô bạo giống như núi lửa từ trong đôi mắt sâu thẳm của anh phun trào.
“Lấy mảnh vỡ máy bay ở chân trái ra cho anh.” Hòa Đinh đặt tay lên ngực người đàn ông, không cảm xúc nói: “Lúc trước lo lắng thân thể anh không chịu nổi muốn tiêm thuốc mê cho anh, nhưng vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ tràn trề sinh lực của anh, tôi liền trực tiếp tiến hành luôn.”
Trán Lãnh Quân Trì nổi gân xanh, con ngươi sâu thẳm chợt co lại, anh ý thức được mình giống như chọc phải người không dễ chọc!
Người đến đòi đồ
Trên bàn phẫu thuật lạnh như băng, thân thể cường tráng của Lãnh Quân Trì mướt mát mồ hôi, đôi mắt thâm thúy như biển của anh lúc này trở nên mơ màng, anh đã nằm ở chỗ này ba giờ, nhưng là cuộc giải phẫu vẫn còn chưa kết thúc.
Vẻ mặt Hòa Đinh không chút thay đổi, sắc mặt nghiêm túc, một đôi mắt hạnh cẩn thận chăm chú nhìn dao giải phẫu trong tay, cô dùng dao rạch da thịt lấy mảnh vỡ khảm ở bên trong ra.
Lãnh Quân Trì đau đớn khó nhịn, anh thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng da thịt mình bị dao rạch ra.
Cùng với cơn đau thấu xương, sắc mặt anh xanh mét, môi tím tái, tình huống có vẻ như rất không ổn.
Hòa Đinh một tay cầm dao giải phẫu, một tay cầm nhíp, lấy từng mảnh vỡ cắm trong đùi trái của anh ra, ném vào trong đĩa sắt bên cạnh, cô đã lấy ra hai mươi mấy mảnh rồi, nhìn vào có thể thấy được độ khó của ca phẫu thuật.
Mảnh vỡ cuối cùng, nằm ở vị trí gần động mạch trên đùi Lãnh Quân Trì, nếu không cẩn thận rất có thể sẽ cắt phải động mạch.
Lãnh Quân Trì bởi vì phản xạ có điều kiện nên chân trái run nhẹ một chút, anh cảm giác giống như có cái gì từ trong thân thể của mình đang nhanh chóng chảy ra ngoài.
Hòa Đinh đeo khẩu trang y tế, cúi đầu phát ra một tiếng, “Hửm.” Như là hơi tức giận.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Lãnh Quân Trì cắn răng, dùng toàn bộ sức lực hỏi.
“Cắt đứt động mạch chủ rồi.” Hòa Đinh không chút sợ hãi nói.
“Động mạch chủ bị cắt rồi, sao cô vẫn bình tĩnh như vậy?!” Lãnh Quân Trì nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Hòa Đinh hơi ngẩng đầu, con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng chống lại hai con ngươi bừng bừng lửa giận của Lãnh Quân Trì, cô liếc nhìn vẻ mặt dữ tợn của Lãnh Quân Trì, thật không ngờ biểu cảm xấu xí như vậy, mà lại không ảnh hưởng chút nào đến nhan sắc của anh, mặc dù một bên mặt bị hủy dung, nhưng vẫn rất đẹp trai, đôi mắt phượng tràn đầy vẻ giận dữ, hiển nhiên là một tên yêu nghiệt.
Nếu sau này không có tác dụng gì, dùng khuôn mặt này trưng ở trong phòng thí nghiệm cũng là cảnh đẹp ý vui.
Cô nhún nhún vai, thản nhiên nói: “Cũng không phải động mạch chủ của tôi bị cắt.”
Khóe miệng Lãnh Quân Trì giật giật, bị tức đến mức không còn gì để nói, anh thấp giọng rống giận, “Tôi chết thì có lợi gì cho cô?”
Hòa Đinh không nhanh không chậm lấy kim khâu ra, lạnh lùng nói: “Anh chết thật sự đối với tôi không có lợi gì, sống mới có tác dụng. Tâm tình kích động sẽ làm gia tăng tốc độ lưu thông máu, nên ngoan ngoãn một chút.”
Lãnh Quân Trì chịu đựng đau đớn mãnh liệt, mất máu quá nhiều khiến môi anh trở nên hơi tái nhợt, cánh môi mỏng của anh khẽ mấp máy, giống như là đang đọc Tam Tự Kinh*.
*Tam Tự Kinh: là “tài liệu vỡ lòng truyền thống của Trung Quốc”. Trong các tác phẩm kinh điển của Trung Quốc cổ đại, "Tam Tự Kinh" là một trong những cuốn sách dễ hiểu nhất. Tam Tự Kinh lấy tài liệu điển hình, bao gồm văn học, lịch sử, triết học, thiên văn địa lý, nhân luân nghĩa lý, trung hiếu lễ nghĩa…v..v.. của văn hóa truyền thống Trung Quốc, mà tư tưởng cốt lõi lại bao gồm "Nhân, nghĩa, thành, kính, hiếu". Trong khi đọc thuộc lòng Tam Tự Kinh, liền hiểu được, quốc học truyền thống và những câu chuyện lịch sử, cùng với đạo lý làm người làm việc trong nội hàm câu chuyện.
Hòa Đinh rất nhạy cảm, cô liếc xéo Lãnh Quân Trì cố ý dùng sức kéo một cái, chỉ nghe Lãnh Quân Trì hét lên thê thảm, “A!”
Từng giọt mồ hôi như hạt đậu của anh từ trên trán rơi xuống, tiếng kêu chưa dứt, bên ngoài lại vang lên tiếng sói tru.
“Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người có thể gọi sói tới.” Hòa Đinh tiếp tục khâu lại những vết thương khác, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hoặc là anh và chúng nó là đồng loại.”
Lãnh Quân Trì biết Hòa Đinh là đang trả thù, hiện tại người là dao thớt ta là cá. Anh ngậm miệng lại, đôi mắt phượng lộ ra vẻ tính toán lạnh như băng, quân tử báo thù mười năm không muộn, anh nhất định phải làm cho người phụ nữ này đẹp mặt!
Trải qua thêm một giờ khâu lại, chân trái Lãnh Quân Trì đã được xử lý xong.