"Tôi nhớ lúc chúng tôi rời đi, chỉ có anh và Hắc Thước ở đó." Lãnh Quân Trì u lãnh, vẻ mặt sắc bén: "Anh còn có ai có thể làm nhân chứng là Hòa Đinh hạ độc ?."
"Không có." Kiều Vũ Sinh lạnh lùng trả lời.
"Nói như vậy, lúc chúng tôi đi Hắc Thước vẫn còn sống, là anh...." Lãnh Quân Trì cố ý không nói ra câu tiếp.
Phong Thần bị lời nói Lãnh Quân Trì và Kiều Vũ Sinh làm cho hồ đồ, nhưng cuối cùng anh ta có lẽ đã hiểu.
"Kiều Vũ Sinh? !" Phong Thần cũng có chút không xác định, không biết nên nghe ai.
"Không bằng khám nghiệm tử thi xem sao?" Không biết từ lúc nào Dino đã xuất hiện trong rừng rậm, đồng thời đi về phía Hòa Đinh.
Anh ta mặc quần tây màu đen và áo sơ mi màu trắng, tóc màu vàng kim vẫn như trước lập lòe phát sáng, khóe môi nhếch lên nụ cười ôn hòa.
Dino chiếm giữ một địa bàn ở núi Cách Ly, trong lòng mọi người anh ta cũng có địa vị vô cùng quan trọng.
Lời mà anh ta nói, mọi người đều nghe theo.
Ánh mắt của Lãnh Quân Trì thăm thẳm, khóe miệng mỉm cười, con mắt đen nhánh như có như không nhìn Dino.
Dino cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, quả nhiên sự uy hiếp của người đàn ông kia căn bản không phải là người bình thường có thể ngang hàng.
Chẳng qua là một ánh mắt, thế mà lại khiến cho lòng mình cảm thấy lạnh buốt.
"Anh Dino." Phong Thần biết Dino và Hòa Đinh có giao tình, thế nhưng trong lòng vẫn có mấy phần tôn trọng.
"Phong Thần, mang thi thể Hắc Thước ra đi, để Hòa Đinh kiểm tra rõ ràng nguyên nhân cái chết, cậu cũng không muốn Hắc Thước chết không rõ nguyên nhân chứ." Dino vỗ vai Phong Thần cười nói.
Phong Thần suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Được." Anh ta hô với những người anh em sau lưng: "Đi đem thi thể lão đại khiêng ra đây."
Những người này lập tức quay về sơn động vận chuyển thi thể.
Phong Thần nhìn lấy Dino, trầm giọng nói: "Nếu như tra ra là cô ta đã giết chết lão đại của chúng tôi, vẫn mong anh Dino đừng ngăn cản chúng tôi."
"Đương nhiên." Dino gật đầu, nhưng ánh mắt lại liếc qua Hòa Đinh một chút.
Trong lòng Kiều Vũ Sinh run lên, trong lòng anh ta âm thầm lạnh run, không thể để Hòa Đinh tiếp xúc với thi thể của Hắc Thước. Nghĩ tới đây ánh mắt anh ta sầm lại. Nghĩ ra một kế, muốn để người ta đến phá hỏng thi thể của Hắc Thước, đến lúc đó nhìn Hòa Đinh làm sao rửa sạch oan ức cho mình.
Nhìn thấu sự thật Lãnh Quân Trì liếc mắt một cái liền nhìn ra động cơ của Kiều Vũ Sinh, ngay khi Kiều Vũ Sinh muốn nháy mắt với đàn em của mình, Lãnh Quân Trì cất bước đi tới chắn trước mặt anh ta, ngăn cách tầm mắt của anh ta với đàn em của mình.
Lãnh Quân Trì ngạo nghễ Kiều Vũ Sinh, híp mắt, châm chọc nói: “Chỉ còn một con mắt, mày lại còn không thành thật như vậy à.”
Đây vẫn là lần đầu tiên Kiều Vũ Sinh dựa sát vào Lãnh Quân Trì như vậy, anh ta tham lam nhìn Lãnh Quân Trì, ánh mắt tràn đầy dục vọng, cái nhìn làm cho người ta cảm thấy ghê tởm.
“Hừ, đừng vui mừng quá sớm!” Kiều Vũ Sinh khôi phục lại sắc mặt, cũng nhịn không được nhìn lại, khóe miệng lộ ra nụ cười biến thái.
Hòa Đinh liếc mắt nhìn Kiều Vũ Sinh, sắc mặt anh ta như thường, không có lo lắng như vừa rồi, xem ra là vô cùng tự tin.
Trong chốc lát, thi thể của Hắc Thước được khiêng tới.
Trên cáng cứu thương, đôi mắt Hắc Thước trừng lớn hung bạo, môi tím tái, khiến người ta sợ hãi nhất vẫn là toàn thân anh ta đều biến thành màu lam.
Lòng Hòa Đinh trầm xuống, độc tính kỳ lạ!
Phong Thần nhìn thấy thi thể Hắc Thước, không nhịn được đau lòng, hận ý đối với Hòa Đinh càng đậm.
Hòa Đinh không để ý tới anh ta, cô ngồi xổm xuống, đưa tay muốn chạm vào thi thể Hắc Thước, nhưng Lãnh Quân Trì nắm chặt tay cô, nhẹ giọng nói: “Đề phòng có gian lận, tôi đi lấy găng tay cho cô.”
Lãnh Quân Trì đa nghi, lo lắng Kiều Vũ Sinh và Phong Thần sẽ liên minh động tay động chân trên thi thể, lỡ như Hòa Đinh vừa chạm vào thi thể gặp phải nguy hiểm gì thì sao, anh không thể không cẩn thận.
Hòa Đinh cũng là lần đầu tiên nhìn thấy có người chết ly kỳ như vậy, gật gật đầu, cẩn thận một chút luôn luôn không sai.
Lãnh Quân Trì lấy găng tay cao su từ phòng phẫu thuật quay lại, anh đưa cho Hòa Đinh, nháy mắt với cô, bảo cô cẩn thận.
Hòa Đinh nhận lấy găng tay, nhẹ nhàng gật đầu. Cô đeo bao tay vào, đưa tay cởi bỏ quần áo của Hắc Thước, lộ ra lồng ngực cường tráng ngăm đen của anh ta.
Hòa Đinh vừa kiểm tra vừa giải thích: “Toàn thân trên dưới không có vết thương rõ ràng, da thịt hiện ra có màu lam nhạt, cổ tay phải gãy xương. Trên cổ có vết cào nhẹ...” Cô nhẹ nhàng bẻ đầu Hắc Thước qua một bên, sờ sờ cổ anh ta, thì thào lẩm bẩm: “Không có vết thương rõ ràng, vậy làm sao độc tiến vào trong cơ thể”?
Kiều Vũ Sinh lộ ra ánh mắt châm chọc: “Người là cô giết, cô đang hỏi ai đây?”
“Trước khi không có bất kỳ chứng cứ nào, tao khuyên mày không nên vội vàng kết luận.” Lãnh Quân Trì hờ hững nhìn Kiều Vũ Sinh, giọng điệu lạnh lùng chưa từng có: “Nếu không chính mày chết như thế nào cũng không biết đâu.”