⬅ Trước Tiếp ➡
 
"Đi." Hòa Đinh đứng dậy, kéo cửa đi ra ngoài.
 
Lãnh Quân Trì thấy Hòa Đinh đã dự tính trước, cũng đi theo ra ngoài.
 
Bên ngoài, có chừng khoảng 200 người còn là quy mô khá lớn, giống như là một đám quạ thành đàn kết bè kết đảng, đông nghịt.
 
Phong Thần đem theo thuộc hạ của Hắc Thước không ngừng kêu gào, mà ánh mắt của Hòa Đinh và Lãnh Quân Trì lại rơi vào Kiều Vũ Sinh ở bên cạnh.
 
Mắt phải của Kiều Vũ Sinh đã được xử lí đơn giản, trên mặt bọc lấy một băng vải, cả người đều toát ra một tia âm u khủng bố.
 
Ánh mắt Hòa Đinh sắc bén, lướt qua với một ánh mắt lạnh lẽo, mọi người bị dọa đến ngừng kêu la, theo ánh mắt của cô nhìn thấy Kiều Vũ Sinh đang từ từ đứng lên.
 
"Lại gặp mặt rồi." Kiều Vũ Sinh cười châm biếm.
 
"Phong Thần nói tôi giết chết Hắc Thước, anh còn có chứng cứ?" Hòa Đinh nhìn qua Kiều Vũ Sinh, nhưng lời nói lại là nói với Phong Thần, "Không có bằng chứng đã đổ oan cho tôi, anh hiểu rất rõ cái giá phải trả mà!"
 
Phong Thần khẽ cắn môi, thủ đoạn của Hòa Đinh có người nào mà không biết, cánh tay của Hàn Thiếu Dã tại sao lại mất, ở nơi này ai cũng biết rõ.
 
Hòa Đinh nhìn Phong Thần không nói một lời, sắc mặt anh ta cũng bởi vì không tìm được lý do mà trở nên dữ tợn, rất rõ ràng anh ta là người bị lợi dụng, hành động theo cảm tính căn bản không suy nghĩ quá nhiều.
 
"Nói !" Hòa Đinh vênh váo hung hăng quát.
 
Bị Hòa Đinh uy hiếp Phong Thần sợ đến nỗi hai chân như nhũn ra, ấp úng nói: "Là Kiều Vũ Sinh nói, là cô đã giết chất lão đại của chúng tôi."
 
Ánh mắt lành lạnh của Lãnh Quân Trì cũng nhìn về phía Kiều Vũ Sinh, bản thân anh cũng có chút hối hận vì vửa nãy đã không giết chết anh ta, bằng không thì cũng sẽ không có nhiều phiền phức như vậy.
 
"Hòa Đinh, chẳng lẽ không phải là cô hạ độc Hắc Thước sao, nơi này chỉ có mình cô hiểu về thuốc độc." Kiều Vũ Sinh lông mày ngả ngớn, gương mặt gian sảo.
 
 "Độc thì tôi hiểu, nhưng không có nghĩa chỉ mình tôi biết dùng." Hòa Đinh lạnh lùng nhìn lấy thủ đoạn vụng về của Kiều Vũ Sinh, cô căn bản không để ở trong mắt.
 
"Hắc Thước chết do trúng độc là chuyện chắc chắn 100%." Kiều Vũ Sinh cũng sẽ không từ bỏ ý đồ, hơn nữa núi Cách Ly không có quy cu, giết người thì đền mạng, nợ máu trả bằng máu, chỉ có nắm đấm đủ cứng mới là chân lý.
 
"Thi thể của Hắc Thước đâu?" Hòa Đinh đương nhiên sẽ không để cho anh ta ăn nói lung tung: "Tôi muốn khám nghiệm tử thi."
 
"Ở núi Cách Ly chỉ có một mình cô là bác sĩ, cô cảm thấy chúng tôi sẽ tin cô sao?" Phong Thần căn bản không tin tưởng Hòa Đinh, có thể nói tất cả mọi người trên núi Cách Ly đều không tin tưởng nhau.
 
Hòa Đinh cười lạnh, ánh mắt lạnh lùng: "Phong Thần, anh biết rõ, Hòa Đinh tôi từ trước đến nay đều quang minh chính đại giết người, sau lưng hại người, tôi xưa nay không làm!"
 
Phong Thần hơi cứng đờ người, trong lòng có hơi dao động.
 
Lời nói của Hòa Đinh đúng là không hề sai, năm năm nay cô giết ngươi vô số, nhưng mỗi lần đều là quang minh chính đại, chưa bao giờ kiêng kỵ ánh mắt của người khác.
 
"Các ngươi đừng để cô ta lừa gạt, giết người bình thường đương nhiên là không quan trọng, nhưng người cô ta giết là Hắc Thước." Kiều Vũ Sinh lo lắng những người này sẽ bị dăm ba câu nói của Hòa Đinh thuyết phục.
 
Dù sao ở núi Cách Ly, sự tồn tại của Hòa Đinh đối với mọi người mà nói là rất quan trọng.
 
"Đúng ! Không thể bị cô ta lừa được !" Thuộc hạ của Kiều Vũ Sinh bắt đầu gây rối.
 
Bầu không khí càng dần trở nên khẩn trương hơn, người của Hắc Thước cũng dần trở nên nóng vội.
 
"Bị Hòa Đinh lừa?" Lãnh Quân Trì cười híp mắt nhìn lấy mọi người, tuy nhiên lại không cảm thấy bất kỳ ý cười nào, ngược lại là phát tởm từ tận đáy lòng, mọi người nhìn anh, trong lòng suy đoán anh chính là người đàn ông từ trên trời rơi xuống ngày đó.
 
"Không sai." Kiều Vũ Sinh tàn ác nhìn lấy Lãnh Quân Trì, ác niệm của anh ta vẫn không biến mất.
 
⬅ Trước Tiếp ➡