“Ai?”
“Là anh ấy, ah, sinh thời tôi lại có thể xem phim thần tượng anh ấy quay nữa thì tôi chết cũng không hối tiếc!”
Cảnh Huyên đổ mồ hôi, hỏi đến giờ cũng không biết em gái này đang nói cái gì.
Thế là cô đành gạt đám đông ra nhìn vào bên trong, vừa nhìn thì cả người đều sững sờ.
Sao là anh ấy……
Không phải rất nhiều năm đều không quay phim truyền hình rồi sao, đây là vận cứt chó gì, lại bị cô đạp được vậy.
Giây phút ngẩn người, không biết bị ai chen chúc, lại đẩy thẳng cô đến trước mặt đạo diễn và nam nữ chính.
“Đây là nữ thứ của chúng ta, người diễn vai Tự Âm, thầy Khương, thầy chắc biết nhỉ? Người có cảnh diễn tay đôi với cậu nhiều nhất, còn là người mới, về sau phiền cậu chỉ bảo cô ấy nhiều hơn.” Đạo diễn Phó ở bên cạnh nói, kéo tay Cảnh Huyên dẫn cô đến trước mặt Khương Hàn.
Cảnh Huyên đáng thương nhìn Đạo diễn Phó, tôi muốn làm người tàng hình, ai mượn anh nhiệt tình vậy!
Lần này cô cách Khương Hàn không đến nửa mét, cô chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn anh, ngàn tính vạn tính, làm thế nào cũng không tính được Khương ảnh đế giá trị con người cao vượt trội sẽ hạ cố đến quay phim truyền hình.
Cảnh Huyên cười toe toét, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn, “Xin chào thầy Khương!” Cô còn đang mặc trang phục diễn, Tự Âm trên đường lưu đày cũng không thay đổi diện mạo đỏm dáng vốn có, vẫn một thân gấm vóc như trước, tóc đen như thác.
Khương Hàn gật đầu với Đạo diễn Phó, sau đó mới nhìn Cảnh Huyên, giống như đang suy nghĩ gì đấy, hồi lâu mới mở miệng: “Sao gầy thành thế này?”
Trong bất chợt, xa cách một khoảng thời gian, người đứng trước mặt cô đây vẫn là anh trai thế gia cưng chiều cô bảo vệ cô nhưng lại thường xuyên trông chừng cô, Cảnh Huyên chột dạ, vội lắc đầu, “Không phải em muốn giảm cân đâu, ban đầu là thử vai nữ số 3, theo yêu của vai diễn, nên mới giảm chút xíu thịt thôi ạ.” Cô so đầu ngón tay, tỏ ý thật sự chỉ có chút xíu thôi, sợ anh trở về lại cáo trạng với anh trai cô, vậy thì chết chắc.
Vu Tại Trung nghiêng đầu nhướng mày nhìn Khương Hàn, “Quen?”
Anh gật đầu, “Em gái của bạn.”
Nữ chính Ôn Viện Viện nghe vậy cười cười, “Lần này vui rồi đây, cảnh thân mật của nam chính với nữ thứ cũng không ít nha, bạn cậu là ai thế? Không phải người trong giới chứ? Nếu anh ta biết cậu chiếm tiện nghi của em gái anh ta, chắc chắn sẽ tìm cậu tính sổ đấy.”
Khương Hàn chỉ cười, không trả lời.
Cảnh Huyên im lặng trợn trắng mắt, anh trai cô? Anh trai cô mới sẽ không tìm Khương Hàn tính sổ đâu! Anh ấy chỉ mong sao nhét đứa em gái cô đây ra ngoài thì có ấy.
Ôi, thật là gia môn bất hạnh mà!
1:
Cảnh Huyên từ nhỏ đã hơi sợ Khương Hàn, đột nhiên nhìn thấy anh, hồn phách cũng bị dọa chạy mất, chỉ đang nghĩ lát nữa lúc không có ai, anh sẽ trách mắng cô, sau đó thông tin cho anh trai cô, xong, phim này cô khỏi cần đóng nữa.
May mắn thay lúc này mọi người nhìn thấy anh và Ôn Viện Viện đều phấn khích, vây quanh hai người, trái một người thầy Khương phải một người cô Ôn, ngược lại cô có thể thong thả, nghĩ lát nữa nên cầu xin tha thứ thế nào.
Tống Thần quản lý của Khương Hàn nhìn thấy Cảnh Huyên hiển nhiên cũng sững sờ, nhân lúc mọi người đều đang vây quanh nam nữ chính, lặng lẽ kéo cô sang một bên, hỏi cô, “Sao em cũng đến, đây không phải thêm phiền phức sao?”《Nhất Thế Trường Ninh》là IP lớn mà công ty Tống Thần đầu tư trong năm nay, anh đã cố gắng hết sức mới thuyết phục được Khương Hàn đến đóng chính, đạt đến trình độ như Khương Hàn, đã không cần phải dựa vào phim thần tượng để tăng sự nổi tiếng, mà sẽ đồng ý anh, hoàn toàn là dựa vào giao tình nhiều năm của hai người, lần này thì hay rồi, thêm một Cảnh Huyên đến quấy rối, không chừng sẽ xảy ra chuyện xấu gì đó, không phải đổi nam chính thì cũng là đổi nữ thứ.
Chuyện anh đã đồng ý sẽ không hối hận, nói không chừng sẽ yêu cầu đổi Cảnh Huyên, đổi một nữ số hai không tiếng tăm gì, đối với Tống Thần mà nói cũng không phải chuyện khó khăn gì, nhưng tính khí của Cảnh Huyên anh ta cũng hiểu, chắc chắn sẽ cãi nhau với Khương Hàn, nhưng lại không dám quá ầm ĩ, thỉnh thoảng sẽ làm nũng, Khương Hàn không có cách nào với cô cả, có cương quyết mấy chăng nữa đến cuối cùng cũng phải thỏa hiệp……
Tống Thần đỡ trán, đau đầu!
Cảnh Huyên kéo tay Tống Thần nhỏ giọng cầu xin, “Anh Thần, giúp em đi, giang hồ cấp cứu, chuyện này không thể để anh em biết được, thật sự không được đâu!”
“Thật không để tôi bớt lo mà, biết rõ cậu ta không hy vọng em vào giới này quá sớm rồi, em ngược lại giỏi lắm, còn trực tiếp đến đối mặt.” Tống Thần liền biết, nhìn thấy nha đầu Cảnh Huyên này, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt.
“Anh ấy cũng không thể can thiệp vào cuộc đời của em được!” Cảnh Huyên khẽ lầm bầm.
“Còn cãi?”
Cảnh Huyên bĩu môi, lại kéo ống tay áo của anh, “Anh Thần, anh nói chuyện giúp em đi, em học biểu diễn, cũng thích theo nghề, sớm muộn cũng sẽ vào giới này, cơ hội tốt vậy mà em bỏ lỡ, thì sẽ hối hận cả đời, anh nói giúp em vài lời nhé, anh ấy nghe lời anh mà.”
Tống Thần cho cô ánh mắt tự cầu nhiều phúc đi, chỉ dặn dò cô, “Lát nữa nói chuyện với cậu ta đừng có giở thói trẻ con ra đấy.”
Cảnh Huyên chợt nóng nảy, “Dù sao anh ấy cũng không thể can thiệp vào cuộc đời của em, cũng không thể nói cho anh trai em biết!”
Tống Thần liếc nhìn cô, cũng chỉ dám mạnh miệng ở trước mặt anh thôi, lát nữa nhìn thấy Khương Hàn thì ngoan như mèo, lúc nổi giận cũng xù lông y như con mèo, không có tí uy hiếp, trái lại có hơi ngốc.
“Vậy em đi mà nói với cậu ta!”
Cảnh Huyên liền ỉu xìu, nếu cô dám thì sẽ không thoi thóp dưới cái bóng của anh nhiều năm như vậy rồi.
Một nhóm người đều vây quanh Khương Hàn và Ôn Viện Viện, cũng có vài người chú ý đến Tống Thần, nhìn anh kéo Cảnh Huyên sang một bên nói chuyện, chợt cảm thấy đỏ mắt, đây thế nhưng là Tống Thần đấy, người quản lý chỉ từng dẫn dắt mỗi một nghệ sĩ là Khương Hàn, dựa vào vị đại phật này mà đã giành được vô số giải thưởng, thăng lên là người quản lý hàng đầu, còn có công ty riêng, biết bao nhiêu người muốn bắt quan hệ với anh, ngay cả điện thoại cá nhân cũng không có được, vậy mà Cảnh Huyên lại quen biết anh, còn rất quen, điều này thật khiến người ta đố kỵ.
Náo nhiệt trong phút chốc, đạo diễn liền đuổi hết người đi, sau đó dẫn Khương Hàn và Ôn Viện Viện rời đi.
Có người còn đang nhỏ giọng thảo luận, “Wow, lần đầu tiên tôi gặp cô Ôn đấy, người thật còn đẹp hơn ấy, không hổ là nữ ngôi sao quốc tế!”
“Thầy Khương cũng đẹp trai hơn trong ảnh nhiều, a a a, thật quyến rũ, vừa rồi lúc tôi nói chuyện với anh ấy, anh ấy nhìn tôi, tôi liền cảm thấy tim mình đập rất nhanh, gần như sắp chết đến nơi luôn.”
Đạo diễn Phó vui vẻ, “Các cô cũng đều là diễn viên, có thể chuyên nghiệp chút được không.”
Mọi người đang tranh luận sôi nổi, thảo luận đẳng cấp đại thần của Khương Hàn và Ôn Viện Viện, Cảnh Huyên không nghe lọt được một câu, chỉ đang nghĩ lát nữa gặp Khương Hàn, nên nói cái gì.
Buổi tối, đạo diễn mời mọi người đi liên hoan.
Ôn Viện Viện nhường chỗ ngồi cho Cảnh Huyên, cười nói với Khương Hàn, “Lần đầu tiên em gái đóng phim, có lẽ chưa từng đến những nơi như thế này, cậu phải quan tâm một chút đi chứ.” Sau đó tự mình tìm chỗ cuối ngồi xuống, làm cho những người trẻ tuổi ngồi ở ghế cuối không biết để tay chân ở chỗ nào.