Cô luôn nhớ về ngày mùa đông mười hai năm trước, bởi vì bố mẹ đều là diễn viên, không có thời gian chăm sóc cô, nên từ nhỏ cô đã ở nhà ông ngoại, đó là một ngày mùa đông rất bình thường, trời rất lạnh, cô không muốn ra khỏi cửa, vùi ở trong nhà cả một kỳ nghỉ đông, nhưng đến khi cô thò đầu ra nhìn thế giới bên ngoài, thì chỉ cảm thấy bầu trời sụp đổ.
Mẹ mất, bố ngã từ trên cao xuống, bị thương khắp cơ thể, nghiêm trọng nhất là phần não, tổn thương vĩnh viễn.
Lúc đó anh trai vừa thi đậu đại học ở nước ngoài, trở về tham gia tang lễ của mẹ, lúc ấy đã không đi thăm bố, chỉ là năm đó cô không để ý đến.
Nhất định là khi ấy đã xảy ra chuyện gì đó.
Nhưng cô đã lật xem tin tức hồi đó vô số lần, mẹ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bố lúc đó đang quay phim, đột nhiên ngã từ trên cao xuống, bởi vì quá trùng hợp, cho nên giới truyền thông làm quá lên, đã bịa đặt rất nhiều tin đồn, nhưng những điều đó rõ ràng có rất nhiều thiếu sót, Cảnh Huyên một chút cũng không tin.
Bố giờ đây đã không thể bác lẽ, những tai tiếng đó đã trở thành bê bối vĩnh viễn.
Nhưng ông ngoại rõ ràng từng nói, những chuyện đó đều không phải là thật. Nếu bê bối là thật, thật sự bố có lỗi với mẹ, vậy thì vì sao ông ngoại sẽ bảo vệ bố mọi nơi, điều đó chắc chắn không phải.
Vậy Cảnh Bác Hiên đến cùng là vì cái gì? Cô nghĩ nát óc cũng không hiểu.
Năm ngày nghỉ, cô ở nhà ba ngày, ngày thứ tư cô phải vội về trường, có một cơ hội thử vai, lần này là nữ số 2, hơn nữa cảnh quay cũng nhiều, nghe nói đầu tư cũng rất lớn, bất luận thế nào cũng phải đi thử.
Trước khi đi, dì Phương giúp việc ở nhà cô mười mấy năm đưa cô đến ngoài cửa, “Có thời gian rảnh thì về thăm nhà nhiều hơn nhé, bố cháu nhớ cháu, không có chuyện gì cứ nhắc mãi, lần này cháu về ở ba ngày, tinh thần bố cháu đã tốt hơn trước rất nhiều.”
Cảnh Huyên buồn bã, “Cháu sẽ, dì Phương, chỉ cần có thời gian rảnh cháu sẽ về thăm, nhờ dì chăm sóc bố cháu, thật sự làm phiền dì rồi.”
Tài xế trong nhà, cũng là chú Giang chồng dì Phương lái xe đưa cô đi sân bay, trên đường cũng nói: “Năng về thăm nhà cháu nhé, bố cháu luôn nhớ cháu đấy.”
“Vâng, cháu sẽ ạ.”
Lúc đến trường vừa đúng bảy giờ tối, cô đi thẳng đến chỗ thử vai, vòng cuối cùng, từng ứng cử viên bước lên, lúc nhìn thấy phía phỏng vấn, Cảnh Huyên sững sờ, đây không phải đoàn phim lần trước bị Lương Đồng thay thế đây sao?
“Cảnh Huyên phải không? Tôi nhớ cô.” Phía phỏng vấn nói thế này, vài người chợt trao đổi ánh mắt, sau đó đưa cho cô kịch bản nữ số 2, “Lần trước chúng tôi rất xem trọng cô, xuất hiện một vài thay đổi chúng tôi cũng rất đáng tiếc, cho nên lần này đặc biệt mời cô đến. Cô diễn phân đoạn này đi!”
Cảnh Huyên cảm thấy đời người thật con mẹ nó thiên biến vạn hóa, thử vai xong, cô điện thoại cho Giản Thư Dao, “Mất nữ số 3, nhặt được nữ số 2, cậu nói tớ có phải thời cơ đã đến vận khí có chuyển biến tốt rồi không, tớ có nên đi mua vé số không nhỉ?”
Giản Thư Dao vừa đi ngủ, oán hận hồi lâu mới trở lại bình thường, “Vẫn là đoàn phim kia? Đạo diễn Vu Tại Trung, biên kịch Tưởng Thục Đình?”
Nhận được đáp án khẳng định, Giản Thư Dao liền bật cười điên dại, “Chúc mừng mày, lại thành công tức chết Lương Đồng lần nữa, nếu cô ả mà biết, chắc chắn sẽ có suy nghĩ muốn giết chết mày đấy.”
“Đó là cô ta lòng dạ hẹp hòi, đáng đời!”
1: Lại là anh ấy
Vu Tại Trung nổi tiếng với bộ phim về đề tài lịch sử do mình đạo diễn, mà Tưởng Thục Đình lại nổi tiếng với thể loại phim tình cảm xuyên không, hai người này đều là người xuất sắc trong giới, vốn không liên quan đến nhau, bây giờ lại kết hợp với nhau, chủ đề đương nhiên rất cao, tin tức phía đoàn phim đưa ra rất ít, chỉ biết bộ phim này là phim thần tượng cổ trang xuyên không, tên là 《Nhất Thế Trường Ninh》, các vai diễn đều trong giai đoạn bí mật. Nếu không phải thân phận của Giản Thư Dao đặc biệt, thì Cảnh Huyên cũng sẽ không nói cho cô ấy biết.
Nửa tháng trước Vu Tại Trung đã khiêm tốn khai máy ở Bắc Kinh, trong lễ khai máy, ngoại trừ nhân viên ra, thì không có lấy một nhà truyền thông.
Đến bây giờ mọi người cũng không biết nhân vật chính là ai, đạo diễn dẫn theo nam nữ chính lấy bối cảnh quay ở Bắc Kinh, bên Hoành Điếm do Đạo diễn Phó dẫn mọi người cọ sát trước, nhưng riêng đội hình phụ cũng đã đủ hút mắt, nữ số 3 Lương Đồng là nữ minh tinh được nâng đỡ năm nay của Tinh Hoa, một bộ phim thần tượng đình đám dịp hè đã giúp cô ta thu hút vô số fan, được truyền thông phong tặng là bông hoa đầu tiên của tân tứ tiểu hoa đán, một ngôi sao mới đang lên. Nam số hai và số ba chia cho nghệ sĩ Dịch Minh Lãng của Tam Thê và tiểu thịt tươi đang nổi năm nay Trình Dương, ngoài ra còn có rất nhiều diễn viên phụ, có Phạm Gia Ninh năm ngoái giành ngôi Ảnh hậu, ảnh đế nổi tiếng Lương Văn Huy, và nữ hoàng phim thần tượng Kiều Hi Ân tham gia, kiểm tra một mạch, ngoại trừ nữ số 2 là gương mặt mới, thì gần như đều là đội hình ngôi sao, chỉ cần nhìn vào danh sách này thôi cũng đủ khiến mọi người phấn khích.
“Đạo diễn Phó, nam nữ chính rốt cuộc là ai diễn thế? Làm gì bí mật vậy.”
“Tuần sau người đến mọi người sẽ biết, bây giờ trước không nói cho mọi người biết, kẻo mọi người quá phấn khích.” Đạo diễn Phó kéo dài, mọi người càng tò mò hơn, đạo diễn và biên kịch thuộc liên minh mạnh mẽ, các diễn viên phụ cũng không phải hàng vô danh, nhân vật chính đương nhiên sẽ không kém, nhưng rốt cuộc là ai, thì thật sự khó nói.
Lúc hóa trang, chuyên gia trang điểm nắm cằm Cảnh Huyên ngắm tỉ mỉ, “Da rất đẹp, nền cũng không cần đánh nhiều. Cảnh tiểu thư là sao nữ tuyệt nhất tôi từng gặp đấy, lần này cô nhất định sẽ nổi.”
“Đừng nói như thế, có khen tôi nữa tôi cũng không thể quay phim hay được đâu.” Cảnh Huyên nửa đùa nói.
Chuyên gia trang điểm cũng quen biết cô, bởi vì trang điểm của Cảnh Huyên là khó nhất, làm đi làm lại rất nhiều lần. Nữ số 2 là một cô gái mười sáu tuổi, ban đầu đạo diễn muốn tìm một ngôi sao nhí, nghe nói đã liên hệ với Lương Giai Nhân con gái quốc dân năm nay vừa lên lớp 12, nhưng đã từ chối vì việc học, mà kỹ thuật diễn của các diễn viên khác ở độ tuổi này lại không thể đáp ứng được yêu cầu của vai diễn, cho nên khi lựa chọn nữ thứ hơi tốn thời gian, cuối cùng lúc chọn Cảnh Huyên ngoại trừ kỹ thuật diễn ra, thì nhiều hơn là vì gương mặt lẫn lộn tuổi tác kia của cô, nhưng một cô gái hai mươi hai tuổi rốt cuộc cũng có phần khác với cô gái mười sáu tuổi, nên trang điểm không tự nhiên rất dễ gây nghi ngờ là cố trang điểm cho trẻ trung.
Đến khi trang điểm xong đi ra, tất cả mọi người đều tấm tắc khen ngợi, “Hoàn toàn là cảm giác của Tự Âm.”
Nữ thứ Tự Âm được xây dựng là một người tự luyến lại ngạo mạn, tự xưng là người đẹp nhất thiên hạ, có tiếng là muốn dựa vào khuôn mặt xinh đẹp chinh phục Tứ Châu, đặc biệt thích khoác lác, nhưng nội tâm lại vô cùng cô đơn rụt rè.
Cái đẹp của cô là vẻ đẹp tinh khiết, nhưng lại mang theo chút khói lửa nhân gian, cho nên nam chính mới sẽ yêu thương cô, dẫn cô theo bên cạnh. Cho dù về sau trở nên xấu xa cũng là cái xấu không đáng kể, hoàn toàn không thể làm người ta ghét được, thậm chí còn có hơi đau lòng, vai diễn thế này rất được yêu thích, cho nên sau khi vào đoàn Lương Đồng biết được cô diễn vai Tự Âm, thì mặt mày đều xanh lét.
Mấy ngày sau Đạo diễn Phó dẫn mọi người thảo luận kịch bản, biên kịch Tưởng Thục Đình giúp họ phân tích vai diễn.
Đến khi đạo diễn đến Hoành Điếm đã là một tuần sau, chiều hôm đó đang quay cảnh loạn lạc, nhân vật chính cũng chưa ra trận, chỉ có hai cảnh quay của nữ thứ.
Lúc ấy Tự Âm vừa bị lưu đày đến biên cương, tận mắt nhìn thấy chiến trường ngựa sắt giáp vàng, khắp nơi đều là xác chết, máu chảy thành sông, đập vào mắt là màu đỏ kinh hoàng.
2: Lại là anh ấy
Cô lẩm bẩm một mình, “Vì sao phải đánh nhau chứ?” Nhân thế luân hồi, nhưng hơn mười năm ngắn ngủi, người đáng thương, cuối cùng đang mưu cầu những gì!
Tự Âm bị đi đày đến nơi đóng quân để làm việc vặt cho nhà bếp.
Đầu bếp là một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, cánh tay để trần, cổ vắt một cái khăn, trên người có hơn chục vết sẹo, trên mặt cũng có, từ thái dương bên phải đến má trái, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn, ông ta nhìn Tự Âm, lắc đầu, “ Tiểu nha đầu, trông được nhưng dùng không được.”
Người dẫn cô đến nói, “Cái chết trước mắt, không thể trốn thoát, có thể có người dùng cũng tốt.”
Tự Âm ngẩng đầu, dùng ánh mắt thương xót nhìn người đầu bếp. Cô đã nhìn thấy số mệnh của ông ta, sẽ chết trong trận chiến bao vây hai ngày sau.
Hình ảnh dừng lại ở ánh mắt của cô, đạo diễn hô: “Cut!”
“Được rồi, có thể kết thúc. Đạo diễn Vu tới rồi, mọi người đi chào hỏi đi!”
Lúc Cảnh Huyên đi tới chỗ đó đều là người, Tịnh Tịnh nhân viên đoàn phim vây ở bên ngoài nhìn thấy cô, liền ôm lấy cánh tay cô, đỏ mặt nói: “A a a a, nam thần! Là nam thần đó……cô mau đi xem đi, tôi tôi tôi tôi kích động quá!”