⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta đã quyết định, dù chỉ là bạn tình thì cô ta cũng phải trở thành người phụ nữ của Cảnh Bác Hiên, không tiếc bất kỳ giá nào, cho nên ai cũng đừng hòng cản đường của cô ta.
Cảnh Huyên sặc nước, cúi người ho khan, mặt đỏ bừng, hơi vội vàng tóm lấy Lương Đồng: "Im miệng, đừng nói nữa!"
Lương Đồng oa oa kêu lên: "Huyên Huyên xấu hổ kìa."
Xấu hổ em gái nhà cô! Cảnh Huyên gấp đến muốn dán miệng Lương Đồng lại.
Có người bị khơi dậy hứng thú, hỏi Lương Đồng: "Video gì? Chắc chắn không đơn giản là video chúc mừng bình thường, nếu không thì lượt xem sẽ không được nhiều như vậy."
1: Đừng để mất đi rồi mới hối hận
Cảnh Bác Hiên nhíu mày, rất nhanh chóng chuyển chủ đề, Lương Đồng không tiếp tục nói nữa, quay người liếc Cảnh Huyên một cái, khóe môi hơi đắc ý nhếch lên.
Cảnh Huyên không thèm để ý đến cô ta.
Cô hơi chột dạ, video năm ngoái cô chỉnh sửa vốn là để đùa giỡn anh nên cực kỳ bựa. Cô chỉ gửi cho Giản Thư Dao xem, kết quả Giản Thư Dao không nhịn được, nói cái gì mà một mình vui không bằng cả làng đều vui, sau đó gửi cho bạn bè của cô ta, kết quả người này gửi cho người nọ cuối cùng không biết thế nào bị đăng lên trang trường, có lẽ bị rất nhiều người xem, có điều ngoại trừ những người thân với cô thì rất ít người biết cô là chủ video. Chỉ mong Khương Hàn đừng hỏi, nếu không cô làm sao dám nhìn mặt anh.
Tiệc được một nửa thì Cảnh Huyên đi vệ sinh, Lương Đồng cũng đi theo, lúc đi về Lương Đồng chặn cô lại ở hành lang.
"Cảnh Huyên, cô biết vừa rồi tổng giám đốc Cảnh nói gì với tôi không?"
"Xin lỗi, tôi không có hứng thú muốn biết." Cảnh Huyên liếc cô ta một cái, vốn định trực tiếp đi nhưng vẫn đứng lại: "Lương Đồng, lúc trước cô phá tôi, tôi tự hỏi hình như chưa từng làm ra chuyện gì có lỗi với cô cả, nếu như cô nhất định phải sống mái với tôi thì tôi khuyên cô nên có chừng mực, tôi không còn kiên nhẫn với cô nữa đâu."
Cảnh Huyên nhếch môi, dáng vẻ vậy mà nhìn có chút dọa người, nhưng Lương Đồng chỉ kinh ngạc một lát liền tỏ ra khinh thường: "Ồ, không nhẫn được thì cô tính làm gì? Khóc lóc kể lể sao? Cô gái, có muốn tôi mua kẹo dỗ cô hay không?" Đột nhiên cô ta bước đến gần Cảnh Huyên, ánh mắt ẩn chứa căm hận: "Còn nữa, chưa làm chuyện có lỗi với tôi? Cảnh Huyên, cô không thấy xấu hổ sao?"
Cảnh Huyên "Ồ" một tiếng: "Tôi có gì phải xấu hổ? Cái gì nên nói tôi đã nói, đừng chạm vào giới hạn cuối cùng của tôi. Lương Đồng, tôi không để ý mấy chuyện trước kia không phải là không có cách, mà là tôi cảm thấy cô...Cơ bản không đáng để tôi tốn sức đối phó, dáng vẻ vắt óc suy nghĩ mưu kế hại người của cô thật sự rất buồn cười."
Cảnh Huyên nghiêng người đi qua cô ta, một bộ không muốn nói chuyện với người thiểu năng.
Giọng nói của Lương Đồng từ sau truyền đến: "Cảnh Huyên, cô có tôi ghét nhất dáng vẻ giả thanh cao này của cô không, thật sự buồn nôn."
Cảnh Huyên dừng chân, không quay đầu nói: "Tôi cũng không bắt cô phải thích, làm người phải thả lỏng tính tình, quản lý tốt bản thân là được."
Vì cuộc nói chuyện này mà Cảnh Huyên cảm thấy khó chịu như nuốt phải ruồi, dẫn đến cơm cũng không ăn, từ đầu đến cuối đều cúi đầu chơi điện thoại, Giản Thư Dao và người nhà lạ xào xáo, nhắn tin đậu đen rau muống với cô, hai cô gái nhỏ nói chuyện hết nguyên buổi trưa, vậy mà vẫn chưa hết chuyện để nói.
Cơm nước xong xuôi, Cảnh Huyên nhận được tin nhắn của Cảnh Bác Hiên: "Ở lại, anh có lời muốn nói với em."
Cảnh Huyên nhắm mắt, chuyện gì đến cũng sẽ đến.
Chờ tất cả mọi người đi, Cảnh Bác Hiên mới đi lên lầu, Mạc Thiếu Khanh muốn đi theo, anh ta trực tiếp đuổi người: "Anh về công ty đi! Không cần đi theo tôi, bảo tài xế cũng về đi! Tôi tự lái xe về."
Mạc Thiếu Khanh như có điều suy nghĩ, nhưng vẫn gật đầu rời đi.
Đã rất lâu Cảnh Huyên không gặp Cảnh Bác Hiên, cô vừa đi lên lầu vừa đếm ngón tay, khoảng bốn tháng rồi thì phải! Thật ra lần trước gặp anh ta cũng không có gì để nói, anh ta bề bộn nhiều việc, cô ở nhà anh hai ngày mới gặp mặt anh được một lần. Cả năm nay cũng chỉ gặp anh ta một hai lần, dịp tết cô cầu anh ta về nhà thăm ba một chút, anh ta vẫn từ chối thẳng thừng như trước, tức giận đến mức không để ý đến cô mấy tháng liền, sau đó cô chỉ gặp anh ta một lần vì khi đó là sinh nhật của anh ta, cô mang quà qua tặng, anh ta bận bịu làm việc, ngay cả sinh nhật của mình cũng quên, sau đó cô lại mềm lòng.
2: Đừng để mất đi rồi mới hối hận*
Lúc Cảnh Bác Hiên đẩy cửa vào, Cảnh Huyên lập tức đứng dậy, chân chó bổ nhào vào người anh ta, nửa người xà nẹo một bên tay của anh ta: "Ô, đã lâu không gặp, em rất nhớ anh yêu quý của em nha."
Cảnh Bác Hiên dùng một tay khác gõ đầu cô: "Được rồi, đừng nói xạo."
"Vậy anh tha thứ cho em rồi đúng không? Em không cố ý giấu diếm không báo, em ký hợp đồng bí mật nên phải tuân thủ quy đĩnh, em định quay xong sẽ báo cáo với anh." Cô lắc lắc cánh tay của anh ta nói: "Anh là tốt nhất, em biết anh sẽ không trách em mà." Sau đó cô cọ cọ cánh tay của anh: "Còn nữa em rất nhớ rất nhớ anh, đã lâu không gặp được anh, cũng không biết anh mỗi ngày bận rộn cái gì mà không có thời gian gặp em.”
Nhìn thấy mặt này của em gái, Cảnh Bác Hiên chỉ cảm thấy lòng mềm như nước, mắng cô, anh làm sao mắng cô được, trên đời này anh ta chỉ còn lại một người thân để lo lắng. Anh ta muốn dâng hết thế giới này lên trước mặt cô, cho nên mới cố gắng làm việc, muốn cho cô một chỗ dựa vững chắc, nên làm gì nhẫn tâm trách cô được.
"Được rồi, đừng cọ nữa, đã lớn như vậy rồi mà vẫn giống trẻ con. Anh không có ý trách em, lúc em chưa vào đoàn anh đã biết, làm nhà đầu tư sao lại không có danh sách diễn viên được, thật ngốc!"
"Đúng nha!" Cảnh Huyên trừng mắt, đột nhiên đập anh ta một cái: "Sao anh không nói sớm, hại em phí công lo lắng lâu như vậy, lãng phí tình cảm của em." Cô tức giận liếc anh một cái, sau đó tách ra khỏi người anh, mệt mỏi ngã xuống ghế sofa. Khóe miệng của Cảnh Bác Hiên giật một cái, quyết định không so đo với cô gái nhỏ này, bắt đầu nói chuyện chính: "Anh không tận tay xét duyệt hợp đồng của em tương đương với không thể nào xử lý được, anh định sẽ làm lại một bản mới, sau đó chọn người đại diện cho em, trợ lý thì em tự chọn, nếu không rảnh thì nói anh, anh sẽ bảo phía dưới sắp xếp, rất nhiều chuyện em không thể ứng phó được nên nhất định phải có người đại diện, chờ sự nghiệp của em đi lên thì em sẽ hiểu."
"Được, cứ như lời anh mà làm! Dù sao em không sợ anh bán em đâu!" Cô cười hì hì: "Có một anh trai lợi hại như vậy thật đúng là bớt lo."
"Cảnh Huyên, giới giải trí không dễ lăn lộn như tưởng tượng của em đâu, trong này các loại quan hệ lợi ích tình cảm đều đan xen vào nhau, bề ngoài có bao nhiêu chỉnh tề thì bên trong có bấy nhiêu dơ bẩn, nếu em chỉ muốn thử cảm giác làm ngôi sao thì anh sẽ lăng xê cho em, chuyện này không khó."
"Ha ha, dừng dừng. Em biết chuyện này không khó, em cũng biết xem như em mỗi ngày không cần làm gì chỉ đi shopping mua sắm thì anh cũng nuôi được em nhưng dù sao em cũng có cuộc sống riêng của mình, có ước mơ, em muốn nhìn thấy bản thân có bao nhiêu năng lực, chờ em không chịu đựng nổi nữa thì em sẽ đến cầu anh giúp đỡ. Hơn nữa..." Đột nhiên Cảnh Huyên nghiêm túc nhìn anh: "
"Em đã nói, một ngày anh không tha thứ cho ba thì em sẽ tiếp tục trợ giúp anh, dù bị đâm đến đầu rơi máu chảy thì cũng là lựa chọn của em."
Không ai mà không nghĩ đến nhàn nhã, không ai nguyện ý bỏ gần tìm xa, nhưng Cảnh Huyên lại rất cố chấp trong chuyện này, trừ phi Cảnh Bác Hiên đồng ý tha thứ cho ba, còn nếu không thì cô sẽ đánh cược với anh đến cùng.
Đúng như dự đoán, Cảnh Bác Hiên vừa nghe đến chữ "ba" thì nhíu mày lại: "Anh không thể tha thứ cho ông ấy."
Cảnh Huyên không hiểu: "Rốt cuộc ông ấy đã làm gì mà khiến anh giận suốt mười hai năm vậy, anh, anh không thấy ba đã thành dạng gì rồi sao, mỗi ngày chỉ có thể ngồi xe lăn, nói cũng không rõ ràng, trí nhớ càng ngày càng kém, mấy năm nay sức khỏe cũng yếu đi, hai ba ngày đến bệnh viện một lần, tim của anh làm bằng đá sao? Cho dù ông ấy có làm cái gì thì dù sao ông ấy cũng là ba của anh, anh cảm thấy chỉ nhìn ông ấy một chút cũng không đáng sao?"
Cảnh Bác Hiên bình tĩnh, ánh mắt lạnh như băng: "Anh và ông ấy chỉ có trách nhiệm chứ không có tình thân, đừng nói chuyện này nữa, anh không muốn cãi nhau với em." Anh nới lỏng cà vạt của mình, sắc mặt lạnh đến dọa người.
Cảnh Huyên biết anh tức giận bên cũng không dám quá cứng rắn, quay mặt đi không nói gì. Cô đã thử rất nhiều cách, nhưng Cảnh Bác Hiên lại rất cứng đầu, có đôi khi cô cảm thấy bản thân bất lực.
Cô nghĩ mãi cũng không rõ, rốt cuộc ba đã làm gì mà khiến anh trai ghi hận nhiều năm như vậy, hơn nữa còn không thể nào giải hòa, cho dù cô khuyên thế nào cũng không có tác dụng, cô đã hỏi qua vô số lần nhưng anh không hề nói gì.
Cuối cùng Cảnh Bác Hiên lái xe đưa cô về nhà, chiếc xe Bentley màu đen dừng ở ven đường, Cảnh Huyên xuống xe, nói qua cửa sổ xe: "Có rảnh thì về nhà thăm ba một chút! Đừng để đã mất rồi hối hận."
Nói xong cô đi vào nhà, Cảnh Bác Hiên nhìn bóng lưng của cô, cảm thấy vô cùng bực bội, tha thứ? Anh đã cho mình một vạn lý do nhưng không có lý do nào thuyết phục anh tha thứ cho ông ấy cả.
Huyên Huyên, hi vọng em mãi mãi không hiểu được cảm giác này.
⬅ Trước Tiếp ➡