Khương Hàn bị Dịch Minh Lãng kêu đi, Cảnh Huyên tìm một khu ít người ngồi xuống, quyết định chỉ ăn không nói. Mạc Thiếu Khanh ý vị thâm trường nhìn Cảnh Huyên một cái, Cảnh Huyên sửng sốt nhìn lại, bạn gái của anh thông đồng với ông chủ của anh, anh nhìn tôi làm gì?
Bên kia, Lương Đồng muốn dụ dỗ Cảnh Bác Hiên, có điều Cảnh Bác Hiên vẫn luôn một bộ xa cách nhạt nhẽo, toàn thân từ đầu đến chân như tản ra khí lạnh.
Cô ta hơi không hiểu Cảnh Bác Hiên gọi cô ta đến đây làm gì, vừa rồi cô ngồi xe của Mạc Thiếu Khanh đến, trên đường Mạc Thiếu Khanh đã cảnh cáo cô ta, lời không nên nói đừng nói, không thấy tổng giám đốc Cảnh có thiện cảm với cô Cảnh sao?
Cô ta cảm thấy bực bội, tại sao luôn là Cảnh Huyên, vì cái gì mà hết lần này đến lần khác lại là cô ta! Sau khi bực bội xong thì thấy tức giận, tức giận Mạc Thiếu Khanh kém cỏi!
Cô ta vô cùng khát vọng có một người đàn ông mạnh mẽ để mình dựa vào, mạnh đến nỗi cô ta không cần phải nhìn sắc mặt ai, giống như Cảnh Bác Hiên vậy.
Kết quả vừa vào phòng khách, Cảnh Bác Hiên đã gọi cô ta đến: "Cô Lương, có thể tâm sự chút với cô không?" Anh ta ngồi trên ghế sofa, trên người mặc đồ tây màu xám, tóc ngắn nhẹ nhàng, lúc nhìn cô ta thì cô ta liền cảm thấy trái tim thiếu nữ của mình như sống lại.
Cô ta đã lên giường của rất nhiều đàn ông từ khi mới vào nghiệp diễn viên. Tình yêu của cô ta dần dần bị hao mòn dưới dục vọng không chịu nổi của đàn ông, đây là lần đầu tiên cô ta cảm nhận được nhịp tim của mình đập bất thường.
"Đương nhiên có thể." Cô ta dùng giọng điệu mềm mại nhất cuộc đời của mình trả lời anh ta, thậm chí trên mặt còn nở nụ cười nịnh nọt.
Sau đó anh ta ra hiệu cho cô ta ngồi xuống, cô ta ưỡn ẹo tới gần anh ta, phát hiện anh ta không có thái độ kháng cự thì mới thở phào, cười đến ngọt ngào. Cô ta hiểu rõ, đàn ông và phụ nữ rất khác biệt, đa số phụ nữ trọng tình, muốn có một mối quan hệ nghiêm túc với người mình yêu, còn đàn ông thì khác, họ tùy thời tùy chỗ đều muốn ép phụ nữ dưới thân, chỉ muốn người phụ nữ của mình phải thật xinh đẹp, chiều theo dục vọng của họ.
Cô ta rất có lòng tin với khuôn mặt và dáng người của mình.
Anh ta hỏi cô ta đóng vai gì trong phim, rồi trò chuyện một chút về những bộ phim trước kia cô ta đóng, bày ra tư thế nói chuyện phiếm. Cô ta không hiểu ý của anh ta nên chỉ có thể cẩn thận ngồi tiếp.
Thỉnh thoảng hất tóc dài của mình một cái, uốn éo người, phô bày bắp đùi, cô ta đã dùng hết tất cả bộ phận trên cơ thể ám chỉ cho anh, nhưng anh ta không hề liếc một cái, cũng không cho cô ta tín hiệu gì, chuyện này làm cô ta hơi không rõ, chẳng lẽ chỉ tìm mình nói chuyện phiếm thôi sao? Chuyện này không có khả năng!
"Cô Lương vẫn là học sinh?"
"Dạ, đúng vậy, học trong trường sân khấu điện ảnh, đang học đại học năm ba, có điều từ năm thứ hai thì tôi đã được xem như đã ra mắt rồi."
"Cô Lương lợi hại như vậy có lẽ đã ký hợp đồng với công ty quản lý?"
"Vâng, đã ký với Tinh Hoa, vừa mới ký năm nay."
"Vậy thì hơi tiếc, hiện tại Huyễn Ảnh rất thiếu máu mới, tôi còn tưởng rằng sẽ có cơ hội hợp tác với cô!"
Lương Đồng cảm thấy vừa vui vừa hối hận, hối hận vì mình ký hợp đồng quá sớm!
"Nếu như tôi biết tổng giám đốc muốn hợp tác thì tôi sẽ cân nhắc giữa anh và Tinh Hoa, nhưng bây giờ thật sự tiếc quá, chờ khi tôi hết hạn hợp đồng tôi nhất định sẽ nghĩ đến Huyễn Ảnh trước, chỉ xem đến lúc đó tổng giám đốc Cảnh có còn muốn tôi hay không thôi." Lúc cô ta nói liền vứt cho anh ta một ánh mắt mờ ám, câu dẫn.
2: Chỉ bán nghệ, không bán thân
Cảnh Bác Hiên khinh bỉ trong lòng "Ồ" một tiếng, hờ hững mấp máy môi: "Nếu cô Lương đã có nơi thuộc về vậy thì tôi cũng không muốn hỏi nhiều nữa." Nói xong anh đứng lên: "Chúng ta nên đi qua bên kia, cô Lương." Đối phó với loại phụ nữ như này thật sự không có ý nghĩa, anh ta cảm thấy không hứng thú.
Lương Đồng đi theo, cảm thấy tim như bị dao cắt, quá đau! Tinh Hoa không thể nào sánh bằng Huyễn Ảnh, sao lúc trước cô ta lại ngốc như vậy.
Bên này đã ngồi đông đủ, Lương Đồng muốn ngồi cạnh Mạc Thiếu Khanh, nhưng phát hiện bên cạnh anh ta lại có người, một bên là đàn ông một bên khác là người mẫu nữ, đến đoàn phim làm khách mời, không nghĩ đến hôm nay không quay được, mất cả ngày đợi nên cũng đi theo đến dùng cơm.
Trong lòng cô ta không nhịn được thoải mái nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, cô ta đi đến chỗ trống bên cạnh Cảnh Huyên.
Cảnh Huyên đang lên mạng, cảm thấy một luồng gió lạnh phía bên tay trái, vừa nhấc mắt thì thấy Lương Đồng, nhất thời cảm thấy khó chịu như ngũ hành xung khắc! Cô nhếch miệng không quan tâm Lương Đồng, cúi đầu tiếp tục lên mạng.
Lương Đồng tức giận khi không có chỗ ngồi, bèn giật điện thoại di động của cô: "Cảnh Huyên, cô có ý gì?"
Cảnh Huyên lạnh mặt: "Lương Đồng, cô phát điên cái gì, cô chê người khác biết chúng ta cạch mặt? Hay là não của cô bị chó ăn rồi?" Cô hạ giọng cảnh báo cô ta, nhấc tay giật lại điện thoại của mình.
Sắc mặt Lương Đồng rất khó coi, cô ta biết rõ Cảnh Huyên nói đúng nhưng bản thân lại không thể nào khống chế tâm trạng của mình, cô ta chán ghét nhìn Cảnh Huyên, ước gì có thể xé cô ra thành trăm mảnh.
Lương Đồng né ra, tay của Cảnh Huyên rơi vào khoảng không, không lấy được điện thoại của mình, nếu như bây giờ không có ai thì có lẽ cô đã tát thẳng vào mặt Lương Đồng rồi.
"Trả đây!"
Lương Đồng thay đổi sắc mặt, tỏ ra đáng yêu cười: "Ồ, khẩn trương như vậy sao, để tôi xem xem trong đây có gì." Ánh mắt của cô ta nhìn vào màn hình điện thoại di động, nhìn một lát thì tỏ ra kinh ngác "oa" một tiếng: "Huyên Huyên, cô lại nhìn nửa thân trên của thầy Khương, cô thật sự là..."
Một tiếng la này làm mọi người đều bắt được trọng điểm"Thầy Khương", "nửa thân trên", họ quay đầu nhìn thấy mặt của Cảnh Huyên hồng hồng, cô chỉ đang đọc tin tức thôi, cô ta nhất định phải la lớn như vậy sao?
Cảnh Huyên xấu hổ ngẩng đầu nhìn Khương Hàn ngồi đối diện mình! Anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt hoàn toàn thanh lãnh không gợn sóng, nhưng không biết vì chột dạ hay gì mà Cảnh Huyên không nhịn được cảm thấy ánh mắt của anh tràn đầy thâm ý.
Cô sắp điên rồi! Cảnh Huyên giựt lại điện thoại của mình, trừng mắt nhìn Lương Đồng một cái, sau đó bình tĩnh uống một ngụm nước, dùng giọng nói bình thản nhất có thể: "Chỉ là trò đùa thôi!"
Ôn Viện Viện đang lật menu, nghe vậy thì ngẩng đầu lên nhìn Cảnh Huyên, trêu chọc: "Nhìn hình làm gì, cứ để ảnh đế Khương cởi cho cô xem nha, dù sao cơ thể của anh ấy cũng là một tác phẩm nghệ thuật."
Khuôn mặt bình tĩnh của Cảnh Huyên có dấu hiệu rạn nứt, nữ thần à, làm ơn có chút hình tượng đi, ưu nhã đâu hết rồi? Sao có thể đùa giỡn lưu manh trước mặt nhiều người như vậy.
"Chị Viện Viện, chị thật biết nói đùa!"
"Không nói đùa, tôi nói thật, ảnh đế Khương luôn chiều Fan hâm mộ, anh ấy sẽ thỏa mãn em, đừng xấu hổ mà bỏ lỡ cơ hội." Ôn Viện Viện quay đầu nhìn Khương Hàn: "Đúng không?"
Ồ, để tôi chết đi là vừa! Cảnh Huyên yên lặng uống nước, không dám nhìn Khương Hàn, có lẽ sau này cô không còn mặt mũi nhìn Khương Hàn nữa.
Một đám người cười lên, đi nhậu chuyên gia chọc mấy người yêu mập mờ gần như đã thành truyền thống, nên lúc này mọi người bắt đầu nháo nhào lên.
Khương Hàn chỉ cười nhẹ: "Tôi chỉ bán nghệ, không bán thân."
Đột nhiên nghe ảnh đế Khương nói đùa như thế, một đám người hơi sững sờ sau đó mới ngấm những lời anh nói, không nhịn được cười phá lên.
Cảnh Huyên cũng không nhịn được nhìn anh một cái, cảm giác như khai quật được tính cách mới của ảnh đế!
Lương Đồng không sợ làm lớn chuyện nói: "Huyên Huyên của chúng ta là Fan cứng của thầy Khương, năm ngoái lúc sinh nhật của thầy Khương, cô ấy bỏ ra gần hai tháng cắt ghép video chúc mừng, ôi chao, tràn ngập tình yêu nha, video này được lan truyền rất rộng trong trường của chúng tôi, lượt xem đã lên đến hàng triệu rồi." Lúc này cô ta ước gì có thể trực tiếp nhét Cảnh Huyên vào trong ngực Khương Hàn, để Cảnh Bác Hiên bớt thương nhớ.