⬅ Trước Tiếp ➡
- Dao Dao à, con không có gì làm thì nhớ đến thăm ông nội, con ở một mình trong ký túc xá chắc chắn sẽ không chăm sóc tốt cho bản thân đâu, tới đi, ông nội bồi bổ cho con.
Lâm Gia Ca nhíu mày, càng tức giận hơn.
Anh thấy ông ngoảnh mặt không nói gì một lúc, anh liền nói lại lần nữa:
- Ông nội, bác sĩ nói rồi, ông phải ăn chút gì để lát nữa uống thuốc, ông muốn ăn gì để con gọi điện thoại về nhà bảo bọn họ mang...
- Gì cũng được!
Lần này, Lâm Gia Ca còn chưa nói xong, ông nội đã cắt ngang lời của anh, như đang nói "Ông không muốn nghe mày nói, mày im đi!" Ngữ khí nói với anh lúc đó cũng không tốt cho lắm.
Sau đó, ông nội không hề chú ý đến Lâm Gia Ca mà nói chuyện tiếp với Thời Dao, ngữ khí liền thay đổi 180 độ, trở nên nhân từ khả ái hơn rất nhiều:
- Dao Dao, con muốn mua gì không? Hay là còn thiếu thứ gì? Nhất định phải nói cho ông nội biết, ông bảo má Tôn chuẩn bị cho con!
Rốt cuộc ai mới là cháu ruột của ông a? Sao từ khi anh vào ký túc xá của trường đã ba năm, ông còn chưa bao giờ hỏi anh cần gì, thiếu thốn thứ gì, để má Tôn chuẩn bị cho anh.
Ý tưởng này vừa xuất hiện trong đầu Lâm Gia Ca, ông nội trên giường bệnh như nhớ ra chuyện gì đó, quay đầu nhìn về phía Lâm Gia Ca:
- Nhóc con, con gọi điện thoại cho má Tôn, nói bà ấy chuẩn bị nước dừa Tây Mễ Lộ cho Dao Dao, con bé rất thích uống cái đó.
Dặn dò xong, ông nội liền quay đầu nói chuyện với Thời Dao:
- Dao Dao a...
Hả?
Nhóc con?
Anh không có tên sao?
Mở miệng là Dao Dao, Dao Dao, có cần phải thiên vị rõ ràng đến như vậy không?
Còn nữa, thật vất vả mới mở miệng nói với anh một câu dài như vậy, lại là vì order món cho cô ta?
Lâm Gia Ca nhìn một già một trẻ trước mắt, không nói nổi nữa, quay đầu nhìn về phía cửa sổ.
Cháu trai là cháu nhặt được, cháu dâu mới là cháu ruột - Dao Dao, cháu đừng buồn, hôm qua ông đã dạy dỗ tên nhóc Lâm Gia Ca kia một trận nên thân rồi, nếu nó còn dám bắt nạt cháu nữa, cháu cứ việc nói với ông, Lâm Gia Ca nhất định sẽ ra mặt giúp cháu.
Nghe thấy câu này, sống lưng của Lâm Gia Ca căng thẳng. Vì hôm qua, anh còn nói hôm nay sẽ dẫn cô đến trước mặt ông nói rõ ràng chuyện hủy hôn, nhưng ông vì chuyện đó mà phải nhập viện, hôm nay liệu cô có nhắc chuyện đó không đây?
Trong phòng bệnh, ông nội Lâm và Thời Dao không ngừng nói chuyện với nhau.
Lâm Gia Ca cứ nghe câu được câu mất.
Ngồi cùng một tư thế lâu cũng mỏi, thế là Lâm Gia Ca hơi động người, thay đổi tư thế.
Kết quả, mắt lại vô tình lướt qua cô.
Lâm Gia Ca vô tình nhìn cô một cái, nhưng anh hoàn toàn không có chủ đích, đến khi cô lọt vào tầm mắt anh, anh mới định thần lại.
Có lẽ trong nhà ai cũng có gen quá tốt, cho nên từ nhỏ anh luôn được mọi người chú ý khen ngợi.
Thậm chí chị của anh cũng là một người đẹp nổi tiếng nhất nhì Bắc Kinh, đẹp sáng rực rỡ không ai sánh bằng.
Vì vậy, từ nhỏ đến lớn, bất kỳ nữ sinh nào tỏ tình với anh, dù được người khác cho là đẹp nhất trường nhất khoa gì đó, trong mắt anh thấy cũng thật bình thường, không có gì quá xuất sắc.
Có thể cô...
Mặt dù không thể nói lúc gặp cô ở SPK, cô đã khiến anh ngạc nhiên.
Nhưng thật sự cô đã để lại ấn tượng trong lòng anh.
Mặt của cô rất nhỏ, nhưng đôi mắt lại rất to, con cậu rất sáng.
Tóc cô dài đen nhánh, chưa từng duỗi nhuộm, tự nhiên xõa qua vai.
Cô không giống những nữ sinh khác trong trường, trang điểm cả tấn phấn, mặt của cô rất tự nhiên thuần khiết, đặc biệt là lông mày, khiến người ta nhìn vào có cảm giác như đang thưởng thức một bức tranh thủy mặc.
Cô và chị của anh có vẻ đẹp hoàn toàn khác nhau.
Vẻ đẹp của cô là vẻ đẹp dịu dàng đằm thắm, còn của chị anh lại là đẹp kiểu quý phái.
Nếu không đem hai người ra so sánh, anh sẽ cảm thấy cô rất đẹp, rất yêu thích.
Cũng không biết Thời Dao và ông nội nói gì đó, lúc này Thời Dao cong môi nở nụ cười, khuôn mặt trắng nõn còn có hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Lâm Gia Ca nhìn chằm chằm cô gái cười tươi như hoa trước mặt mình, vừa rồi còn không biết tình cảm của mình đối với cô là gì, nhưng lúc này trong lòng anh bỗng nhiên trở nên rất sáng suốt.
Nếu anh không so cô với chị của mình, hình như anh sẽ thích cô hơn, càng yêu thích chính là... từ khi nào con bé đen nghẻm như cục đất này lại trắng trắng như cái bánh bao vậy ha!
Sao khi con gái lớn lên lại có những thay đổi lớn như vậy chứ?
Lúc nhỏ hình như cô không cao như vậy, đừng nói là trong những năm này Thời gia lẳng lặng đổi con gái rồi nha!
- - -
⬅ Trước Tiếp ➡