⬅ Trước Tiếp ➡
[Hầu Tử mời cao thủ]: Ai nha, mặc kệ, nhưng mà lão đại của tụi anh chắc chắn không phải thất tình, anh lén nói cho em biết, lão đại của tụi anh năm nay 21 tuổi, nhưng vẫn còn-im-nguyên đó!
Rốt cuộc ai mới là cháu nội của ông? Còn-im-nguyên.......
Tuy rằng qua màn hình điện thoại, cô không biết đối phương là ai, nhưng khi nhìn thấy ba chữ này, mặt cô cũng nổi lên một vệt hồng.
[Hầu Tử mời cao thủ] không biết tình hình của cô bên này như thế nào, còn đang gõ tin tiếp theo nhắn cho Thời Dao:
- Còn-im-nguyên vẫn chưa có gì đáng ngạc nhiên, ngạc nhiên là từ trước đến nay cậu ấy chưa hề quen bạn gái. Nói cách khác, vợ của cậu ấy chắc chắn không chỉ có được lần đầu tiên kia mà ngay cả là nụ hôn đầu, mối tình đầu, lần nắm tay đầu tiên, cái ôm đầu tiên, chắc chắn đều thuộc về cô ta.
[Hầu Tử mời cao thủ] khiến cho người ta đọc xong liền nghĩ ngay đến hai chữ "mới tinh" vậy, cuối cùng [Hầu Tử mời cao thủ] còn tổng kết lại một câu:
[Thật đó, tất cả những gì liên quan đến tình cảm của anh đều là lần đầu tiên.
Cái ôm đầu tiên, nụ hôn đầu, mối tình đầu, đêm đầu tiên...
Những từ ngữ tăng cấp dần như vậy, khiến Thời Dao càng ngày càng đỏ mặt.
Không có bạn gái thì chắc chắn những cái đó sẽ không có rồi, anh có cần phải liệt kê chi tiết thêm không? Ô ô...
Thời Dao rất ít khi nói với người khác về những vấn đề này, không biết nên trả lời như thế nào, cuối cùng liền cắt ngang:
[À mà... không còn sớm nữa, em phải ngủ đây, bye bye anh!]
Cô nói chuyện một hồi, nhìn lại đồng hồ đã đến mười một giờ.
Cô mở tất cả các tab ra muốn bỏ một lần để đỡ nặng máy, nhưng quét đến một trang trên wechat, cô mới đột nhiên nhớ ra hôm trước cô đang định vào trang wechat của [111111] thì bị bọn Hà Điền Điền cắt ngang.
Bạn bè không thể xem, hình cover đen như mực, hình avatar cũng đen thui, phía dưới còn ký tên 222222.
ANh không có hình trong photo album, bạn tag anh vô với chỉ có một tấm hình đề 333333.
Anh thích số thiệt ha, sau này nên gọi anh là con số tiên sinh mới được!
Cô run tay, chủ động gửi lời mời kết bạn cho đại thần.
- - -
Sáng hôm sau, tám giờ, xe của nhà họ Lâm đã đến trước cửa ký túc xá trường đại học G.
Đến chỗ bệnh viện mà ông nội Lâm ngồi đã gần 9 giờ. Sáng sớm má Tôn đã gọi điện thoại nói cho Thời Dao biết xe đã đến.
Lúc đó má Tôn đã nói cho Thời Dao những thông tin cần thiết như ông nội Lâm nằm ở phòng nào, đi đến đó như thế nào nên đến nơi cũng không cần ai xuống dẫn là cô có thể tự đi đến phòng.
Lâm Gia Ca có một người chị tên là Lâm Gia Nghi, đang đi du học ở Mỹ.
Cha mẹ Lâm Gia Ca bận nhiều công việc sau tết, hiện đang đi công tác ở Hồng Kông.
Lâm Gia Ca còn có bốn người cô, nhà họ Lâm có rất nhiều người hầu, cô còn nghĩ rằng lúc này trong phòng bệnh của ông nội Lâm sẽ có rất nhiều người, nhưng không ngờ, khi cô mở cửa vào phòng, chỉ có hai người.
Rốt cuộc ai mới là cháu nội của ông?  
Cô lễ phép chào "ông nội Lâm" một cái.
Trong phòng bệnh sáng sủa sạch sẽ lúc này, ngoài ông nội Lâm cũng chỉ có mình Lâm Gia Ca.
Tiếng chào ông nội Lâm của cô đã làm phiền anh, khiến anh nhìn ra cửa theo phản xạ.
Chạm vào tầm mắt của anh, bước chân của Thời Dao khựng lại.
Còn may ông nội Lâm cũng đã nghe thấy tiếng chào của cô, một giây sau liền nói:
- Dao Dao, đến rồi à? Mau đến đây!
Thời Dao không nhìn Lâm Gia Ca nữa, cười nhìn về phía ông nội Lâm, rồi đưa những thứ đồ bổ sáng nay cô đã đi siêu thị mua cho ông.
- Dao Dao, con đã ăn sáng chưa? Chưa thì ông nội gọi điện thoại về nhà nhắn người làm mang thêm đồ ăn cho con? Gần đây con ở trường thế nào? Có ai bắt nạt con không? Nếu có thì cứ nói cho ông nội biết, học bổng ở trường của đều là do ông nội quyên tặng, ông quen rất thân với hiệu trưởng ở đó... Dao Dao, đồ ăn ở nhà ăn trong trường có ngon không? Con gầy hơn so với hồi tết một chút rồi đó, có ăn nổi không? Nếu không ông phải cho người đưa thức ăn đến mỗi ngày cho con, con nói cho ông nội biết đi, con thích ăn món Bắc Kinh hay là Tứ Xuyên? Ông nội tìm người chuyên về những món đó nấu cho con ăn!
Lâm Gia Ca ngồi trên ghế salon cách giường không xa, nghe thấy những lời như vậy, không nhịn được nhíu mày.
Hôm qua anh nhận được điện thoại nghe nói ông té xỉu, liền không thay giày đã mang dép lê chạy đến bệnh viện, trực cả đêm ở đây.
Vậy mà anh ở đây một đêm không ngủ rồi cũng chưa thấy ông hỏi han câu nào.
Trước khi cô đến ông đã tỉnh lại, anh lo lắng cả đêm, vội vã đi tìm bác sĩ kiểm tra tình hình của ông.
Chờ đến khi bác sĩ kiểm tra xong, nói tình hình của ông đã ổn định, anh mới yên tâm.
Nghĩ đến ông còn chưa ăn gì, anh liền hỏi ông muốn ăn món gì, ông còn chưa trả lời anh, cô đã mở cửa vào, sau đó, ông hoàn toàn không coi anh tồn tại trong phòng này nữa, hỏi thăm cô rối rít khiến con người ta không kịp trả lời.
Bác sĩ đã dặn anh sau khi ông thức thì phải cho ông ăn.
Lâm Gia Ca lại nóng lòng hỏi lần nữa:
- Ông nội, ông muốn ăn gì không?
⬅ Trước Tiếp ➡