Em Là Ánh Sáng
Chương 2
⬅ Trước Tiếp ➡
Bảo Ngọc rất vui vì có bạn đồng hành chơi cùng, cô như một hướng dẫn viên nhỏ giới thiệu xung quanh cho Đức Tài, kể về cô bạn thân Nhi. Nhi ở xa, kỳ nghỉ không thể chơi cùng mỗi ngày, nên những câu chuyện tích tụ đều kể cho Đức Tài nghe.
“Đức Tài anh, Nhi ấy…”
Đức Tài gật gù trong giấc ngủ chập chờn trước giọng nói lên xuống của cô, tính tình tốt không bao giờ ngắt lời, chỉ thầm nghĩ: sao cô bé nói nhiều thế...
Cho đến khi Bảo Ngọc được mẹ gọi đi ăn tối, tiếng vo ve trong tai Đức Tài mới ngừng.

Mùa hè này nóng quá mức, Bảo Ngọc không thể ra ngoài, ở nhà lại buồn chán, nên thường xuyên chạy sang nhà Đức Tài.
“Đức Tài anh, nhà em có máy chơi game, anh có muốn chơi cùng không?”
Nhà Bảo Ngọc có một máy game nhỏ, là quà sinh nhật năm trước của anh họ.
Nhưng Bà Mai thường không cho Bảo Ngọc chơi, chỉ dịp Tết khi anh họ ủng hộ mới chơi vài lần.
Lần này cô định rủ Đức Tài mới đến, mẹ cô chắc không dám mắng Đức Tài, Bảo Ngọc tính toán rất rõ.
Đức Tài lộ vẻ do dự, hai người mới quen chưa lâu, cậu hoàn toàn chưa quen với sự nhiệt tình của con gái.
Bảo Ngọc thấy vậy tiếp tục khích lệ: “Em có một hộp băng game, nhiều trò lắm, anh đã từng chơi Super Mario chưa, trò ăn nấm đó.”
Đức Tài lắc đầu.
Bảo Ngọc mô tả sinh động, nhiệt tình giới thiệu: “Thế thì anh nhất định phải thử, rất vui, có nấm xanh và nấm đỏ, còn có thể ăn vàng xu.” Cô vừa nói vừa làm động tác nhảy ăn vàng xu, kèm tiếng “ting ting”. “... Dù sao anh cũng chả có việc gì làm ở nhà.”
Theo quan sát mấy ngày nay, mẹ Đức Tài rất bận, thường không để ý đến cậu, Đức Tài phần lớn thời gian ở nhà một mình.
Có lẽ bọn con trai tuổi này không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của game, Đức Tài dần mềm lòng, mắt sáng lên, mặt hiện vẻ mong chờ.
Kế hoạch nhỏ của Bảo Ngọc thành công, cô nở nụ cười hằn hai lúm đồng tiền, dẫn Đức Tài về nhà mình.
Lúc này Bà Mai đang ngồi trong cửa hàng nghe điện thoại, nhìn thấy hai đứa trẻ cũng không bận tâm. Đức Tài lễ phép chào “Dì ơi”, Bà Mai cười nhẹ coi như chào hỏi.
Bảo Ngọc ra hiệu cho Đức Tài, cậu không hiểu ý.
“Đi nhanh lên.” Bảo Ngọc dùng khẩu hình nói.
“... Ồ.”
Phòng Bảo Ngọc có một chiếc tivi cũ, vốn đặt trong phòng bố mẹ, sau khi nhà mua tivi màn hình phẳng thì chiếc này thuộc về Bảo Ngọc.
Bảo Ngọc thấy anh họ đã chơi nhiều lần, rất rành cách dùng máy game. Cô thành thạo kết nối máy với tivi, giảm nhỏ âm lượng, cầm hộp băng game nói với Đức Tài: “Đức Tài anh, anh chọn một trò đi.”
Đức Tài chưa từng thấy mấy thứ màu sắc này, cầm lên xem kỹ rồi đặt xuống: “Chơi cái anh nói... ăn nấm đi.”
“Được.”
Bao bì nhựa của Super Mario đã bị mở từ lâu, Bảo Ngọc lần lượt cắm các băng game đen xanh vào máy thử.
Đức Tài đặt những băng đã thử sang một bên: “Không tìm thấy à?”
“Không biết anh họ em vứt đâu rồi, em thử tiếp.” Bảo Ngọc gãi đầu, nhận ra mỗi khi nói chuyện Đức Tài luôn nhìn chăm chú, làm cô hơi ngại.

⬅ Trước Tiếp ➡