Năm mới đến, Trung Quốc gặp nhiều thiên tai, bão tuyết, động đất, mưa lớn, nhiều người mất nhà cửa, khẩu hiệu “Đoàn kết chống thiên tai” treo suốt nửa năm.
Bà Thảo và Bảo Ngọc mỗi khi xem tin tức đều đỏ mắt, không giúp được gì nhiều, chỉ góp chút tiền quyên góp.
Đêm, Bảo Ngọc nằm trên giường không ngủ được. Cô nghĩ đến một điều, Đức Tài cũng như bao người, mất đi người thân, cậu không có bố.
Bảo Ngọc lau nước mắt trong chăn.
Đức Tài tốt bụng như vậy, chịu ăn trứng khó ăn thay cô, dạy cô gấp máy bay giấy, lúc chơi game luôn dẫn đầu, sao lại phải mất bố?
Và... mất đi một bên tai.
Bảo Ngọc đôi khi khá chậm chạp, mãi lâu sau mới buồn cho Đức Tài vì mất bố và mất một nửa thính lực.
Lúc đầu biết chuyện, cô không hiểu rõ, lâu dần mới nhận ra những khó khăn của cậu. Có bạn cùng lớp bên cạnh nói cậu lạnh lùng, không thèm trả lời người khác, Đức Tài không giải thích vì không muốn người ta thấy cậu khác biệt.
Bảo Ngọc càng nghĩ càng buồn, nửa đêm trèo tường sang ban công Đức Tài, khóc nức nở gõ cửa.
Đức Tài thường ngủ nghiêng bên trái để tránh tiếng ồn, ngủ sâu hơn. Khi cậu xoay người nghe tiếng động, giật mình.
Một bóng đen nhỏ lung lay trước cửa ban công, Đức Tài quan sát một lúc rồi mở cửa.
“Bảo Ngọc?” Đức Tài dụi mắt.
Bảo Ngọc ôm gối, nghẹn ngào nói: “Đức Tài, tớ muốn ngủ cùng cậu.”
Trước đây Bảo Ngọc không ngủ được cũng thường sang ngủ cùng Đức Tài đếm cừu.
“Ồ.” Đức Tài mệt lử, đóng cửa, nhường nửa giường cho Bảo Ngọc.
Bảo Ngọc khóc xong, nấc vài tiếng, nhỏ giọng nói: “Đức Tài, cậu đừng buồn nhé... Bố cậu sẽ nhìn cậu từ trên trời.”
Đức Tài chuẩn bị nhắm mắt, giật mình, hóa ra cô biết hết...
Lòng ấm áp, lại nghe Bảo Ngọc nói lắp bắp: “Huhu Đức Tài, sau này tớ làm bố cậu nhé...”
“...”
Đức Tài vừa khóc vừa cười.
---
Tiểu học sắp kết thúc, Bà Thảo muốn cho Đức Tài học tại trường cấp hai số 8.
Trường số 8 là trường nội trú khép kín hoàn toàn, Bà Thảo cảm thấy giao con cho nhà trường sẽ yên tâm hơn. Bà thường bận công việc, không có thời gian chăm sóc Đức Tài.
Nhưng Đức Tài không chịu: “Mẹ ơi, con không muốn đi trường số 8.”
Đức Tài ngoan ngoãn hiểu chuyện, rất ít khi phản đối yêu cầu của người lớn. Bà Thảo hỏi: “Vậy con muốn học trường nào?”
Đức Tài nói: “Trường số 3.”
Bảo Ngọc dự định học trường số 3.
Trường số 3 là trường trung học cơ sở gần nhà nhất, đi bộ mất khoảng nửa tiếng. Khi đó đi học sẽ đi xe đạp, cô bé đã mua sẵn xe đạp rồi.
Bà Thảo nhìn thấu suy nghĩ con trai, đồng ý. Đức Tài từ nhỏ đến lớn bạn bè không nhiều, cho cậu học cùng lớp với Bảo Ngọc cũng tốt.
Trong kỳ nghỉ hè chuyển cấp, Đức Tài và Bảo Ngọc tập đi xe đạp ở khoảng đất trống gần nhà.
Đức Tài có nền tảng, chưa đến nửa tiếng đã điều khiển xe thành thạo. Bảo Ngọc không có năng khiếu, bố cô bé tập với cô suốt một tuần, sau đó Đức Tài thay bố cô tập cùng.
Buổi chiều hoàng hôn đỏ cam, chiếc xe đạp loạng choạng đi vài vòng, tiếng xích leng keng vang từ trời quang đến tuyết rơi.