⬅ Trước Tiếp ➡

Đào Nhuyễn đến phòng y tế của trường, tìm gặp bác sĩ nữ hôm đó điều trị cho mình và hỏi chi tiết, kết quả là một manh mối hữu ích cũng không có.
"Thế nào, xảy ra chuyện gì sao?"
"Dạ không..."
Đào Nhuyễn không muốn kể cho người khác nghe về những bức ảnh bí mật được chụp.
Cuối cùng, cô rời khỏi phòng y tế của trường.
Đến hôm nay, những tin nhắn khiêu dâm như vậy vẫn chưa được gửi lại nhưng vẫn khiến cho Đào Nhuyễn bức xúc.
Cô nên làm gì đây?
Với loại tâm tình này, tiết học sau đó cô đều trải qua không tốt. Buổi trưa ăn xong liền trở về phòng ngủ, ngủ gục ngay trên bàn.
...
Khi tỉnh dậy, Đào Nhuyễn thấy mình đang ngồi trong lớp.
Cách trang trí của lớp học không hề giống phòng học của trường đại học hiện tại, mà giống phòng học của một trường cấp 3. Điều kỳ lạ là khuôn mặt của tất cả học sinh trong lớp đều giống như một màn sương trắng mờ ảo, cô không thể nhìn rõ được ai trong số họ.
Chuyện gì đã xảy ra?
Đào Nhuyễn tự cắn một đầu ngón tay của mình.
Đaụ
Lại là loại giấc mơ có trải nghiệm chân thật kia?
Đào Nhuyễn đột nhiên sợ hãi. Cô muốn chạy trốn. Nhưng không biết tại sao, cơ thể cô lại dính chặt vào ghế ngồi, không thể nhúc nhích được một chút.
Rốt cuộc là chuyện gì đang diễn ra?
Trong khi Đào Nhuyễn vẫn còn đang sợ hãi, cửa phòng học được mở ra.
Nhìn thấy bóng hình quen thuộc kia, Đào Nhuyễn chợt cảm thấy nhẹ nhõm.
Là Cố Chi Châu sao?
Không đúng... Khuôn mặt của người này cũng bị một tầng sương trắng mờ ảo che mất, căn bản không thể biết đây là ai.
Quá đáng sợ.
Cứ như là một cảnh trong Liêu Trai chí dị vậy.
Liêu Trai chí dị Truyện ma thời cổ đại
"Hôm nay chúng ta học bài giáo dục giới tính."
Giọng nam kiêu ngạo chuyên quyền kia lại vang lên, Đào Nhuyễn bị dọa cho kinh hãi.
Đừng...
Cô không muốn...
Chẳng lẽ hôm nay cô lại bị cưỡng gian ở đây sao?
"Bây giờ thầy giáo cần một người lên bục để làm mẫụ Có ai xung phong không?"
Hết ý kiến này đến kiến nghị khác vang lên "Không bằng để cho Đào Nhuyễn đi."
"Ừ, để Đào Nhuyễn lên."
"Đào Nhuyễn đấy Đào Nhuyễn có thể mà "
Đừng...
Đào Nhuyễn sợ đến mức nước mắt cũng tuôn ra, giọng nói hài lòng trên bục lại vang xuống "Vậy thì để bạn Đào Nhuyễn, mời em lên đây."
Đào Nhuyễn chỉ cảm thấy thân thể của mình không kiểm soát được, vô tri vô giác bị kéo lên bục, lại bị cái người gọi là thầy kia ôm lên bục giảng.
"Anh rốt cuộc là ai?" Đào Nhuyễn khóc hỏi.
"Đương nhiên tôi là thầy giáo của em, không thì có thể là ai được?" Người đàn ông cởi quần của cô xuống, tách hai chân của cô ra, đem cô quay về hướng đối mặt với các bạn học dưới lớp.
Một bàn tay trùm lên hoa môi mềm mại của cô.
Giọng nói của người đàn ông từ phía sau vang lên "Nơi này, gọi là tiểu bức."
Đào Nhuyễn bị sờ run lên một cái.
Người đàn ông lại cười một tiếng "Bạn học Đào Nhuyễn thật nhạy cảm à, nhạy cảm như Đào Nhuyễn, chính là tiểu bức lẳng lơ, cũng có thể gọi là tao bức."
Bên dưới lập tức vang lên tiếng thở dài của nam sinh "Tiểu bức của bạn ấy cũng thật đẹp, thầy giáo, em có thể lên sờ thử được không?"
"Đương nhiên là được."
Vừa nói xong, người đàn ông lên bế Đào Nhuyễn theo tư thế bế trẻ em đi tiểu, bước lên trên bục, để hai chân của cô dang rộng đối mặt với tất cả nam sinh.
"Đừng..."
Cho dù cô không nhìn rõ mặt của những người bạn cùng lớp này, Đào Nhuyễn vẫn có thể cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cảm giác xấu hổ kinh khủng làm cô muốn giãy giụa, nhưng đồng thời thân thể cũng yếu ớt không có lực, không thể vùng vẫy được.
"Đừng..."


⬅ Trước Tiếp ➡