⬅ Trước Tiếp ➡

Ở bên ngoài, bạn cùng phòng Liêu Đào Đào của cô gõ cửa, nói muốn sử dụng phòng tắm. Đào Nhuyễn cắt ngang mạch suy nghĩ của mình, mặc quần áo rồi mở cửa cho bạn cùng phòng.
"Sao trông cậu như người mất hồn vậy?" Liêu Đào Đào nhéo mặt cô một cái, cười nói "Không lẽ liên quan đến tin nhắn tỏ tình hôm qua sao?"
Đào Nhuyễn lắc đầụ
"Nếu cậu không muốn nói cho mình, vậy thì đừng nói." Liêu Đào Đào lè lưỡi, nghịch ngợm nói "Xem như cậu thẹn thùng."
Đào Nhuyễn không nói gì, miễn cưỡng cười với cô một cái.
Sau khi quay về phòng ngủ, Đào Nhuyễn lại lấy điện thoại ra, bấm vào những tin nhắn quấy rối.
Đây chỉ là giấc mơ của đêm qua... hay thật sự liên quan gì đó đến tin nhắn này?
Vẫn là nên đến phòng y tế của trường.
Đào Nhuyễn vì quá lo lắng nên quên phải ăn sáng. Trên đường đến phòng y tế, cô bị hạ đường huyết và vô tình đụng phải người khác.
"Cẩn thận chút." Một cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy cô.
Đào Nhuyễn ngước mắt lên nhìn, là một người dịu dàng lại tuấn tú.
Cô ngạc nhiên đứng dậy hỏi "Học trưởng Cố?"
Đỡ lấy cô không phải là ai khác, lại chính là Cố Chi Châụ
Cố Chi Châu giống như không nhận ra cô là ai, anh sửng sốt một chút, sau đó lại nở một nụ cười ấm áp "Em hình như biết tôi?"
Đào Nhuyễn có chút mất mác, đành gắng chịu giải thích "Một tháng trước em bị ngất xỉu ở gần khu dạy học 1C. Là học trưởng đưa em đến phòng y tế."
"Xin lỗi." Cố Chi Châu cảm giác rất áy náy, "Tôi mới nhận ra được, em là cô bé bị hạ đường huyết phải không?"
Đào Nhuyễn gật đầụ
Cố Chi Châu hỏi "Nhưng sao lần này lại ngất xỉu nữa? Không phải là em quên ăn sáng chứ?"
Đào Nhuyễn xấu hổ gật đầu thêm cái nữa.
"Cho em này." Cố Chi Châu lấy từ trong túi một thanh dài đưa cho cô.
Là một thanh sô cô la Dove.
Đào Nhuyễn có chút không phản ứng kịp. Cô nhìn vào gương mặt anh tuấn kia, mặt đỏ bừng lên, trái tim đập loạn xạ, giọng nói còn nhỏ nhẹ xuống "Học trưởng, anh..."
"Không nên hiểu lầm đâu, anh chỉ có cái này thôi." Cố Chi Châu vẫn rất nhẹ nhàng, giọng nói tràn đầy quan tâm "Mau ăn đi, tránh lúc nữa lại ngất xỉụ"
Đào Nhuyễn sửng sốt, sau đó cắn chặt môi, khuôn mặt càng đỏ hơn.
Vừa rồi cô nghĩ gì vậy? Đàn anh đã có bạn gái, lại tự giác giữ mình rất trong sạch. Sô cô la cho cô là vì cô bị hạ đường huyết, mà đàn anh thì rất tốt bụng.
Cô không nên ảo tưởng vì điều này.
"Cảm ơn học trưởng." Đào Nhuyễn hít một hơi, nhận lấy thanh sô cô la.
"Nếu như bị hạ đường huyết, lần sau em vẫn nên ăn sáng đầy đủ."
"Em đã biết, cảm ơn học trưởng."
Lời tác giả
Nam chính là ảnh đế diễn siêu giỏi.
Anh biết nữ chính chưa ăn sáng, cố ý đứng chờ để tặng sô cô la. Các bạn có đoán ra không?
Lời editor
Phân vân giữa 'đàn anh' và 'học trưởng', quyết định trong lời diễn tả, suy nghĩ thì để 'đàn anh', còn trong lời thoại thì để 'học trưởng'.
Hình như nước mình ít khi dùng từ 'đàn anh' 'đàn chị' cho xưng hô nhỉ?
Edit Du Di
Đàn anh Cố thật sự quá dịu dàng.
Hương vị tinh tế mềm mại của sô cô la lan tỏa trong miệng, Đào Nhuyễn nhìn bóng lưng đang rời đi của Cố Chi Châu, trong lòng dâng lên một chút ngọt ngào không thể nói thành lời, lại có một chút mất mác.
Nếu Cố Chi Châu không có bạn gái thì thật tốt.
Như vậy, cô có thể lấy hết can đảm theo đuổi anh.
Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ về những thứ này. Cô vẫn là nên tìm hiểu thử bức ảnh kia là vấn đề gì.


⬅ Trước Tiếp ➡