⬅ Trước Tiếp ➡
"Em xem tình hình đã."
Hai người vừa đi vừa nói, đến chỗ hàng rào sắt phủ đầy tường vi mới tách ra.
An Mộng Như thấy hai người cùng đến thì ngẩn người, "Hai đứa hẹn nhau sao?"
"Mẹ không nói trước với con thì làm sao mà hẹn?" Khương Phi cúi đầu thay giày, "Gặp ở cửa đó."
Lục Bách Trình đứng sau lưng cô, đưa giỏ anh đào cho An Mộng Như, "Nhớ dì thích ăn, trên đường thấy nên con mua đến."
"Đã đến còn quà cáp, tốn kém thế." An Mộng Như cười hở cả răng, tít cả mắt, "Thức ăn cũng chuẩn bị xong rồi, rửa tay là có thể ăn, dì làm món tôm chiên con thích đó, mới vừa dọn lên thôi."
"Cảm ơn dì An."
So với sự nhiệt tình của An Mộng Như, phản ứng của Lục Bách Trình bình tĩnh khéo léo hơn nhiềụ
Khương Phi quay đầu, lúc này mới thấy anh còn xách túi anh đào, không khỏi nhìn anh thêm một lúc, lại chỉ thấy anh nhìn cô cười, lộ ra hàm răng trắng bóng. Cô thoáng giật mình, ai ngờ một giây tiếp theo, túi anh đào đã bị chuyển đến tay cô.
An Mộng Như nhìn về phía cô, thay đổi sắc mặt, không nói không rằng sai cô đi rửa anh đào.
Khương Phi ".."
Đôi lúc cô tự hỏi rốt cuộc mình có phải là con ruột không, vì sao từ nhỏ đến lớn An Mộng Như đều đối xử với Lục Bách Trình tốt hơn nhiều so với cô. Nhưng lúc cô đề cập chuyện này với Lục Bách Trình, anh cũng chỉ nói là khác biệt giữa khách và người nhà thôi. Nếu An Mộng Như sai anh làm mà lại để cô ngồi không thì mới kỳ lạ. Cô cũng miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này, nhưng vẫn đòi anh phải ra tay tương trợ những lúc cô bị mẹ ruột chèn ép.
Vì thế, lúc nghe được tiếng bước chân từ sau lưng, Khương Phi cũng không cảm thấy bất ngờ.
Cô nghiêng người sang, tức giận trừng mắt với anh, đẩy mớ anh đào cho anh, sau đó lười biếng đứng dựa vào tủ lạnh, trở lại đề tài lúc đầu hỏi anh "Sao mẹ em tìm được anh thế?"
Những căn nhà ở khu vực này đều có thiết kế giống hệt nhau như cùng một khuôn đúc ra, khoảng cách giữa chúng cũng rất gần nhau, căn này với căn kia chỉ cách một con đường mòn. Gia đình Khương Lục ở cạnh nhau, từ trước quan hệ đã rất tốt. Sau đó nhà họ Lục lại dọn về phía bên khu thành phố mới, mặc dù liên lạc không gián đoạn nhưng mối quan hệ cũng không còn khăng khít như trước. Ngày lễ tết cũng qua lại thăm hỏi quà cáp hàn huyên, nhưng hôm nay không phải dịp gì đặc biệt, chẳng hiểu sao An Mộng Như lại gọi Lục Bách Trình đến.
Lục Bách Trình lắc đầu, cho nước vào chỗ anh đào, "Anh cũng không biết."
Lúc ban ngày anh nhận được điện thoại của An Mộng Như, đúng dịp rảnh rỗi nên nhận lời, còn cụ thể thế nào thì anh không hỏi.
Khương Phi nghe tiếng nước chảy nho nhỏ, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, nhìn Lục Bách Trình và nhỏ giọng nói "Không phải mẹ em biết quan hệ của chúng ta chứ?"
Lục Bách Trình đảo mắt nhìn cô, da thịt trắng nõn, mí mắt mỏng, đôi mắt to, trong trẻo đầy sức sống, chóp mũi lấm tấm mấy vết tàn nhang nho nhỏ màu nâu mà cô vẫn thường phàn nàn, nhưng thực ra không hề tạo cảm giác khó chịu, dời xuống một chút, sắc môi đỏ thắm, ẩm ướt.
Anh cười như có như không, hỏi ngược lại "Chúng ta có quan hệ thế nào?"
Anh đang làm gì đó?

⬅ Trước Tiếp ➡