Quan hệ
Tiết trời mùa xuân lạnh giá, mấy ngày gần đây, Cừ Dương mưa to không ngớt, mặt đất luôn ẩm ướt, đọng lại những vũng nước lớn nhỏ như mặt gương soi.
Cừ Dương là tên cũ của quận Bảo Trì giản thể 宝坻区; phồn thể 寶坻區; bính âm Bǎodí qū là một khu quận của thành phố Thiên Tân, TQ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
Khương Phi bảo sẽ về nhà ăn tối, hai phút trước An Mộng Như gọi cho cô, hỏi cô đến đâu để canh thời gian chuẩn bị thức ăn. Cô mở mắt nói đại là đang trên đường về, nhưng thật ra lúc đó chỉ vừa mới tan việc, hôm nay việc ở công ty luật còn rất nhiềụ
Cô đụng mặt Lương Tiếu ở chỗ chờ thang máy, anh ta hỏi xem cô có muốn đi uống vài ly không.
"Không được, mẹ tôi bảo về nhà ăn cơm."
"Lái xe đến à."
"Đi tàu điện ngầm, hôm nay biển số bị hạn chế."
Lương Tiếu biết nhà cô ở khu thành cổ, cũng thuận đường nên bảo "Để tôi đưa cô đi, tiện đường."
Thời tiết quá xấu, lại ẩm ướt, bình thường phải sau tám giờ mới ngừng mưa. Khương Phi dĩ nhiên không từ chối, bảo thứ hai cô mời cơm trưa.
Lương Tiếu nhướng mày "Thế chẳng phải tôi được lợi rồi sao."
Khương Phi cười một tiếng.
Trời mưa, lại là giờ cao điểm tan tầm, thành thử phải bốn mươi phút sau Khương Phi mới xuống được xe, mất hơn phân nửa thời gian bình thường.
Xe không vào được trong ngõ, Khương Phi chào tạm biệt Lương Tiếu rồi che dù, chậm rãi lần mò đi về phía trước. Đèn đường đã hỏng từ lâu, mãi không thấy sửa. Có người sợ bóng tối nhưng cô thì không. Từ nhỏ đi riết cũng thành quen, mắt chỉ cần nhìn thẳng về phía bảng hiệu của tiệm làm tóc phía trước là được. Qua chỗ đó rồi rẽ trái là đến nhà cô.
Lúc này, từ phía sau lưng lại có một luồng sáng chiếu tới. Tia sáng vừa vặn dừng ở chân Khương Phi, cô theo phản xạ quay đầu, chỉ thấy một bóng đen mơ hồ, không rõ hình dáng.
Dù mặt người nhìn không rõ, nhưng hơi thở thì lại rất quen thuộc với cô.
Cô nheo mắt lại, chờ người đến gần mới nói "Sao anh lại đến đây?"
Người đó mặc một chiếc áo khoác mỏng rộng rãi, thân hình cao lớn. Trong bóng tối, mùi thuốc trên cơ thể anh dường như nồng hơn so với bình thường. Bọn họ đã hơn nửa tháng không gặp nhau, cũng do quá bận rộn không có thời gian, liên lạc qua điện thoại cũng ít, lúc này lại gặp nhau, chắc chắn là do An Mộng Như sắp đặt.
Đúng như suy đoán, ngay sau đó, Khương Phi nghe anh nói "Dì An bảo anh đến."
"Không nghe anh nói gì.. mà chẳng phải anh đi công tác sao?" Cô hỏi.
Lúc nói chuyện, cô lơ đãng hạ thấp dù, nước mưa theo từng nan dù chảy xuống, rơi trên lớp da giày sạch bóng, Lục Bách Trình cau mày, "Em gấp dù lại trước đi, nói chuyện thế này không mệt à?"
Khương Phi bĩu môi, gấp dù lại rồi đi đến bên người anh, cô thấy anh dùng điện thoại chiếu sáng mà cũng không nói gì.
Lục Bách Trình vốn đang chờ cô nói chuyện, ai ngờ lại không thấy nói gì nên chỉ đành chủ động tiếp lời "Lúc nãy ai đưa em về thế?"
"Anh thấy rồi à?" Khương Phi lướt qua chỗ tiệm làm tóc, "Là Lương Tiếu đó, cuối năm ngoái không phải em đi dự đám cưới đồng nghiệp sao, chính là anh ấy."
Lục Bách Trình nhướng mày, không biết đang nghĩ gì, quay lại hỏi cô xem hôm nay có ở lại nhà không.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Nhật Ký Giấu Kín Của Kẻ Omega
Tình Nông Thôn Nóng Bỏng
Quỷ Nhỏ Mè Nheo
Sắc Niệm Tà Khí Vờn Quanh
Mộ Thiếu, Em Trở Lại Để Yêu Anh Lần Nữa
Bị Ép Ghép Với Bố Chồng
Xin Chào, Thủ Trưởng Của Tôi
Huynh Muội Lạc Nhịp
Vòng Eo Gây Nhớ
Người Ấy Còn Ở Đây Không
Giả Vờ Yếu Đuối Để Anh Thương
Hệ Thống Ép Tôi Yêu Đương