⬅ Trước Tiếp ➡
Trước cổng có bảng chỉ dẫn, hôm nay là ngày báo danh cuối cùng, toàn bộ thủ tục đến năm giờ sẽ dừng nhận.
Chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa.
Cố Thừa Viêm dáng cao chân dài, bước hai bước cũng đủ khiến Tần Ấu Âm chạy theo anh một đoạn. Cô vừa đến trước bàn làm thủ tục, đã bị mấy học trưởng vây quanh.
“Mẹ ơi, ở đâu ra cô gái dễ thương thế này, có phải đến nhầm chỗ rồi không?”
“Đừng ồn ào Doạ người ta đi mất thì sao?”
“Đều cút hết đi Em gái nhỏ vẫn chưa điền đơn, còn ồn ào nữa là tôi cho các cậu chuyển khoa đấy ”
Vị học trưởng nọ uy hiếp xong, quay người về phía Tần Ấu Âm nở một nụ cười nhẹ nhàng “Tới đây nào, anh đưa em đi làm thủ tục.”
Dứt lời, còn không quên chào hỏi Cố Thừa Viêm, coi anh như tân sinh viên cùng khoa “Người anh em chờ ở đây một chút, tôi giúp em gái nhỏ này đã.”
Tần Ấu Âm như rơi xuống hố đen, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra.
Cố Thừa Viêm đối mặt với hiện trường bắt cóc ngay trước mắt, lạnh lùng cười một tiếng, nhìn chằm chằm Tần Ấu Âm đang ngơ ngác chuẩn bị rời đi.
Anh vươn tay kéo cô lại phía mình, ngữ khí nghiêm túc “Điền luôn ở đây đi, tôi còn phải đưa cô ấy về kí túc xá.”
Một câu vừa thốt ra, chứng tỏ thân phận giữa hai người, khiến tất cả đều im bặt.
Mười phút sau, từ học phí đến thẻ ra vào ký túc và các thủ tục liên quan đều đã hoàn thành.
Vị học trưởng ấm ức liếc nhìn Cố Thừa Viêm, nói với Tần Ấu Âm “Em đến muộn quá, kí túc xá của khoa đã hết chỗ. Tạm thời sắp xếp em ở cùng với khoa lâm sàng, sau này sẽ điều chỉnh lại.”
Tần Ấu Âm đương nhiên không ý kiến, tuyệt đối nghe theo.
Cố Thừa Viêm nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô thì có chút bực bội, một tay xách vali lên, tay còn lại kéo cô đi về hướng khu kí túc xá.
Khuôn viên trường có rất nhiều bậc phụ huynh, tần suất bị liếc nhìn của Tần Ấu Âm rất nhiều, cô đỏ mặt lấy hết dũng khí giãy dụa “Anh, anh buông em ra.”
Cố Thừa Viêm nói “Em lùn như vậy, nếu không dắt đi thì chờ em chạy theo đến bao giờ.”
“Nếu đến muộn, dì quản lý kí túc sẽ không chấp nhận đâụ” Anh doạ cô, “Ngày đầu đi học sẽ trừ vào học phần, sau này rất khó tốt nghiệp.”
Tần Ấu Âm lại nghẹn lời.
Cô cắn môi nhìn lên, so sánh chiều cao bản thân chỉ đến vai của anh.
Tại sao lại có lý như vậy…
Cô vẫn là không thể phản bác được.
Mấy ngày nay đón tiếp tân sinh viên, nữ sinh căn bản đều có người nhà hoặc nam sinh đi cùng xách hành lý, dì quản lý chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua, đăng ký xong mới để Cố Thừa Viêm đi vào.
Nhưng Tần Ấu Âm lại không thoải mái như vậy.
Bởi vì tất cả các nữ sinh xung quanh, nhìn thấy ân nhân của cô liền sáng mắt, thu hút vô số sự chú ý và lời bàn tán, đến cô cũng trở thành tâm điểm của cơn bão này, bị người khác trừng mắt nhìn theo mà khẽ run rẩy.
“Trời ạ, đây là người trong trường chúng ta? Chất lượng cao như thế sao? ”
“Không biết nữa… Có điều, nhìn rất quen mắt, hình như…”
“… Là Cố Thừa Viêm của Nhị Trung?”
Cố Thừa Viêm không thèm để ý đến, người khác cũng không dám đến gần. Anh đưa Tần Ấu Âm lên lầu ba, đặt vali của cô xuống trước cửa phòng kí túc.
Cửa phòng đóng chặt, xung quanh khá yên tĩnh.
Tần Ấu Âm rốt cục thở phào nhẹ nhõm, hai tay chắp lại hơi cúi người với Cố Thừa Viêm “Cảm ơn…”
Cố Thừa Viêm nhướng mày “Cảm ơn ai?”
Tần Ấu Âm lí nhí “Cảm ơn… đàn anh.”
Có điều, nợ người ta hai ân tình rồi, cô làm sao để trả lại đây…
Cô lúng túng cúi đầu, chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng ngồi xổm xuống, lấy từ bên trong vali ra một chiếc hộp lớn được bọc gọn gàng, vừa mở ra, mùi hương ngào ngạt đã thổi tới.
Cố Thừa Viêm cau mày theo phản xạ.
Đây là cái gì?
⬅ Trước Tiếp ➡