Tần Ấu Âm chọn ra vài cái đấy ắp hai tay, đáy mắt sáng ngời, cẩn thận nói “Đây là đặc sản bánh kẹo quê hương em, là dì nhỏ của em làm, rất sạch sẽ. Em, tặng anh.”
Cố Thừa Viêm nhìn mấy thứ đồ ngọt mà anh thường tránh.
Lại hướng lên cô gái nhỏ đáy mắt đang trực chờ nhìn anh.
Ma xui quỷ khiến thế nào khiến anh nhận lấy.
Cố Thừa Viêm đi xuống cửa bên ngoài kí túc xá, Trần Niên đã đứng mai phục bên cạnh từ sớm, vốn dĩ còn cả một đống lời muốn nói, nào ngờ thoáng liếc qua mấy thứ trong tay Viêm ca, hai mắt lập tức trợn tròn.
“Cái gì thế? Quà của thiên thần đó hả?”
Cậu nhanh tay chộp lấy một miếng, bóc ra rồi cho vào miệng, nhai chóp chép rồi hét lớn “Ngọt chết mất khụ khụ Ngọt quá đi mất, đến em còn không chịu nổi, anh mau vứt đi đi.”
Viêm ca sợ nhất là đồ ngọt, bình thường đến nước cam còn uống không trôi.
Huống chi là thứ đồ ăn ngọt đến mức gây chết người thế này.
Cố Thừa Viêm lườm cậu một cái, đem thứ trong tay giấu đi. Anh chọn một cái rồi bóc ra, cẩn thận ngửi, nếm một chút, ngẩng đầu cho vào miệng.
Trần Niên chết lặng.
Cố Thừa Viêm hai tay chống hông, ngậm đắng nuốt cay ăn hết viên kẹo, quệt khoé miệng.
“Viêm ca, thế… thế nào?”
Cố Thừa Viêm mắng một tiếng.
“Cái này mà gọi là không ngon?” Anh cố gắng kiềm nén sự khó chịu trong dạ dày, sắc mặt cao lãnh, ánh mắt coi thường nhìn Trần Niên, “Cậu chỉ cmn được cái già mồm.”
Tần Ấu Âm đứng ở hành lang chuẩn bị tốt tâm lý, mới dè dặt gõ cửa phòng kí túc 316.
“Ai thế? Cửa không khoá đâu, tự vào đi Chúng tôi còn đang bận đây ”
Tần Ấu Âm nghe thấy thanh âm ồn ào của nữ sinh bên trong, đè nén nhịp tim đập mạnh, nhẹ nhàng mở cửa. Vừa bước vào liền nhìn thấy ba cô gái đang tụ tập ở ban công, cao hứng nhìn xuống bên dưới lầụ
Nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa quay đầu “Cậu tìm ai vậy?”
Hỏi xong, thoáng nhìn qua vali lớn của Tần Ấu Âm, chợt hiểu ra vấn đề, nhanh chóng tiến lại gần “Bạn cùng phòng phải không?”
Tần Ấu Âm nhìn nữ sinh cao gầy, tâm lý có chút sợ hãi, lo lắng gật đầu “Chào cậu…”
Nữ sinh tóc đuôi ngựa cười lớn, thân thiết kéo cô đến ban công “Chào hỏi sau đi, mau đến đây cùng ngắm soái ca ”
Hai cô gái còn lại cùng lúc quay đầu, cô gái búi tóc cao là người lùn nhất trong đám, nhưng cũng cao khoảng 1m65, cô mở to mắt kêu lên “Phòng chúng ta có búp bê sống nha ”
Cô nàng còn lại tóc dài xoăn sóng, bề ngoài xinh đẹp nhất, trang điểm tinh tế, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên xem như chào hỏi.
Tóc đuôi ngựa kéo Tần Ấu Âm đến bên cửa sổ, hưng phấn chỉ tay xuống dưới “Người mà đặc biệt cao kia kìa Nhìn thấy chưa?”
Tần Ấu Âm vốn mong muốn hoà nhập với quần thể, hiện tại đương nhiên nghe lời, mặc dù đối với soái ca cô quá không tò mò, nhưng vẫn kiễng chân nghiêng người lên nhìn cùng mọi người.
Tóc đuôi ngựa nhìn cô mà lo thay, đôi chân mang dày cao gót đẩy một chiếc ghế đẩu đến chỗ cô “Không đủ cao thì đứng ở đây, mau lên đi mau lên đi.”
Tần Ấu Âm đáp ứng, cuối cùng cũng mở mang tầm mắt. Phát hiện ban công bên trái bên phải đều có nữ sinh đang đứng, thâm tâm có phần kinh ngạc, cô thuận theo nghiêng đầu nhìn qua, hít thở ngưng trệ lại vài giây.
Đó chẳng phải là……
“Có phải vô cùng đẹp trai không ” Tóc búi cao không giấu được khuôn mặt hoa si của mình, chủ động phổ cập cho Tần Ấu Âm, “Nhìn cậu không giống người bản địa, chắc chắn không biết anh ấy. Anh ấy tên là Cố Thừa Viêm, trước kia lúc học cấp Hai khá là nổi tiếng đó.”
Tóc đuôi ngựa bổ sung “Gia đình rất giàu có ”
Tóc búi cao “Quan trọng là đẹp trai.”