⬅ Trước Tiếp ➡
Đỡ hơn là ngắm nhìn đàn ông cởi trần xăm hình.
Anh chống cằm, chăm chú nhìn về phía Tần Ấu Âm.
Cho nên ngay khi biểu tình cô bắt đầu khác lạ, anh là người đầu tiên nhận ra, sớm hơn so với ba cô gái cùng bàn.
Cố Thừa Viêm thẳng lưng, lại nhìn chằm chằm cô ba phút.
Trong ba phút này, cơm trong bát cô không vơi đi là bao, nhưng cô đã uống hết hai ly nước lọc, cúi đầu che miệng ho khan vài lần, sắc mặt cũng có chút tệ đi.
Cố Thừa Viêm gọi người phục vụ tới “Hỏi xem cô gái mặc váy xanh bàn bên kia, có phải không thoải mái chỗ nào?”
Một lúc sau, người phục vụ quay lại báo cáo “Cô ấy nói không sao ạ.”
Cố Thừa Viêm mím chặt môi, không nói gì.
Người phục vụ biết phòng bao này chi phí cao, thái độ đương nhiên chăm chú hơn bình thường, chủ động giúp khách hàng phân tích “Tôi đoán cô gái đó không phải là người địa phương. Dáng dấp thanh tú như vậy, tám phần là người miền Nam lên đây học Đại học. Có vẻ là do không quen với môi trường, không có thói quen ăn đồ dầu mỡ.”
Vừa nói xong, khuôn mặt cô gái nhỏ tái nhợt vài phần, chọc đũa vào trong bát cơm.
Cố Thừa Viêm nói “Đưa thực đơn cho tôi.”
Anh lật một lượt, đều toàn cá với thịt, anh hỏi “Có món nào thanh đạm mát mát?”
Người phục vụ chỉ trỏ “Dưa chuột dầm, bột đậu nành lạnh ”
Cố Thừa Viêm gật đầu “Lấy hai món đó, mang lên cho cô ấy.”
Nói rồi anh xin thêm một tờ giấy trắng, mở bút viết vài chữ, sau đó gập đôi.
“Đưa cả cái này.”
Tần Ấu Âm không nghĩ đến các món ăn Đông Bắc sẽ nhiều dầu mỡ như thế, nếu như tình trạng của cô tốt hơn, hẳn sẽ có tâm trạng thưởng thức đồ ăn. Nhưng hiện tại cổ họng và dạ dày đều khó chịu đến nuốt không trôi.
Cô lại không muốn khiến bạn cùng phòng mất vui, chỉ biết vùi đầu cố ăn.
Đang khó khăn nuốt miếng cơm, đột nhiên có người chạm vào vai cô, cô giật mình nhìn lên.
Người phụ vụ mỉm cười đặt đĩa đồ ăn lên bàn, khép léo sắp xếp đặt trước mặt cô.
Trình Gia vội nói “Lên nhầm rồi thì phải? Bọn tôi không gọi.”
Người phục vụ đưa cho Tần Ấu Âm một tờ giấy, ngữ điệu ôn hoà “Không nhầm đâu ạ, là một soái ca trong phòng bao lớn đặc biệt gọi riêng cho cô ấy.”
Tần Ấu Âm lập tức bị ba con mắt nhìn chằm chằm.
Cô bối rối lắc đầu “Tớ không biết, ở đây tớ đâu có quen ai…”
Nói được một nửa, cô mở mẩu giấy ra, bên trên ghi vài dòng
“Anh ở phòng bao đối diện em, thấy em không ăn được mấy món dầu mỡ đã giúp em gọi hai phần thanh đạm nhẹ nhàng, xem như là đáp lễ bánh kẹo em tặng anh.”
Tần Ấu Âm rùng mình, đột nhiên nhớ tới ánh mắt quen thuộc ban nãy lướt qua, cô vội vàng nhìn về hướng đối diện.
Đằng sau khung cảnh hỗn loạn, cánh cửa phòng bao đang mở rộng.
Dáng người dong dỏng của Cố Thừa Viêm ngồi đó, anh tựa đầu ra sau, ánh sáng trên mái nhà phủ trọn xuống khuôn mặt sắc sảo người đàn ông, tô điểm thêm cho làn da trắng trẻo. Ngũ quan chói loá, đồng tử cũng bừng sáng tựa ánh sao.
Các bạn cùng phòng đều truy hỏi “Là ai thế? Vừa báo danh đã có ai theo đuổi cậu rồi?”
Cái gì… cái gì mà theo đuổi cô chứ?
Đó là Cố Thừa Viêm, là lão đại ngoài xã hội trong miệng mấy người đó
Cũng là Cố Thừa Viêm mà Sở Hân yêu thầm.
Khát vọng sinh tồn thôi thúc Tần Ấu Âm nhanh chóng phản ứng lại.
Cô khẩn trương đảo ánh mắt, kiềm chế trái tim loạn nhịp, gấp mẩu giấy nhỏ bỏ vào túi, nhẹ nhàng giải thích “Là đàn anh mà hôm nay vô tình gặp được, chỉ là quen biết mà thôi…”
Trình Gia và Tề Tinh Tinh cười đầy ẩn ý, chỉ có duy nhất Sở Hân cẩn thận để ý đến cô.
Không ai chú ý tới ban nãy cô liếc nhìn về hướng nào.
⬅ Trước Tiếp ➡