Cố Thừa Viêm mặt không biểu cảm, gõ lên ly một cái, giương mắt nhìn một lượt “Đồ ăn không vừa miệng, hay là rượu không ngon? Không thể im miệng được à? Nghe tai trái thì ra tai phải, bớt nói mấy cái lời vô dụng.”
Cửa phòng bao mở một nửa, không khí yên tĩnh bên trong nhất thời bị sự náo nhiệt ngoài đại sảnh truyền tới.
Cố Thừa Viêm ngồi gần cửa, hơi nghiêng người về trước, ánh mắt tuỳ ý chuyển ra bên ngoài, bất chợt cả người khựng lại.
Ánh đèn ngoài đại sảnh rất sáng.
Cô gái nhỏ vừa bước vào, đang đứng bên cạnh bàn ăn. Trang phục ban chiều đã thay ra, hiện giờ cô mặc một chiếc váy liền màu xanh đậm, nước da trắng ngần như kem, bên tai mang một chiếc cài tóc hình chữ nhật màu be, để lộ ra chiếc tai nhỏ nhắn.
Nhìn dáng vẻ này có lẽ cô vẫn đang đi đôi giày đế bằng, đứng cùng với người khác, chiều cao rõ ràng chìm xuống một khoảng.
Dù có như thế…
Ánh mắt của anh chỉ nhìn thấy cô.
Bàn tay Cố Thừa Viêm dừng đôi chút, dùng lực đem toàn bộ cánh cửa mở ra.
Từ góc độ của anh, vừa vặn đối diện với vị trí ngồi của Tần Ấu Âm, có thể ngắm nhìn cô một cách rõ ràng.
Bàn buông nhỏ, bốn người trong kí túc mỗi người ngồi một góc.
Tóc xoăn sóng Sở Hân lật thực đơn hai trang, sau đó đặt lên bàn “Các cậu gọi đi, không cần nhìn giá tiền.”
Dù sao sau này sẽ mời ngược lại, tóc đuôi ngựa Trình Gia và tóc búi cao Tề Tinh Tinh cũng không ngại ngùng nữa, túm lại chỗ Tần Ấu Âm gọi món.
Tần Ấu Âm lắc đầu, nhẹ giọng nói “Tớ không biết gọi cái gì, đều nghe theo các cậụ”
Nhân lúc mọi người không chú ý, cô cúi đầu ho khan vài tiếng, uống hết nửa cốc trà miễn phí.
Nói cho cùng thì nhiệt độ trên máy bay hôm nay quá lạnh, cổ họng cô ngày càng khô rát và nóng lên, cộng thêm bụng dạ khó chịu, có chút cảm giác buồn nôn.
Để rời tầm chú ý, cô lặng lẽ nhìn quanh tứ phía, thần kinh đột nhiên dựng ngược, cô cảm thấy hình như mình đã bắt gặp một cặp mắt quen thuộc ở phía sau đủ loại thân ảnh đi qua đi lại.
Đúng lúc muốn nhìn kĩ lại lần nữa, lại bất ngờ bị thu hút bởi ông chủ cửa hàng.
Ông chủ thân cao 1m8 đổ lên, đầu cạo trọc, thân trên cởi trần, cổ đeo dây chuyền vàng, hai cánh tay rắn chắc xăm trổ rồng phượng bá khí.
Tần Ấu Âm chưa từng nhìn qua cảnh tượng này, giật mình đến mức quên đi né tránh, trực tiếp nhìn thẳng.
Không, không, không, không mặc áo?
Còn, còn, còn xăm kín tay như thế?
Đôi mắt to tròn long lanh mở to, khuôn mặt trắng ngà thanh tú đầy vẻ kinh ngạc, đủ loại biểu cảm sống động đều nằm gọn trong tầm mắt của Cố Thừa Viêm.
Anh dựa lưng ra sau, đôi mắt nheo lại, khẽ nghiến răng.
Tiểu nha đầu ngốc nghếch.
Một đám đàn ông đầu trọc cởi trần, có gì mà đáng nhìn?
Bữa ăn rất nhanh được đưa lên. Một nồi tiết hầm với xúc xích và thịt luộc rau cải, thịt lợn chua ngọt, cao hổ trộn với ngò gai và tiêu xanh, rau xào ba món, và thêm chút đồ ăn kèm miễn phí.
Tần Ấu Âm nhìn chằm chằm, có chút sững sờ.
Cái món liên quan đến giết mổ lợn gì đó, lại được đặt trong cái nồi to như chậu rửa mặt.
Ba đĩa còn lại, cái nhỏ nhất cũng chừng bánh gato kích cỡ 10inch.
Vốn dĩ là một cái bàn ăn không nhỏ, hiện giờ chỉ thừa ra bốn góc nhỏ để bát ăn cơm.
Câu “nhiều quá” của cô vẫn chưa ra khỏi miệng, Tề Tinh Tinh bên cạnh đã gắp một miếng khoai tây bỏ vào miệng rồi đánh giá “Nhà hàng này không được, số lượng đồ ăn quá ít.”
Tần Ấu Âm ?
Nhất định là cô nghe thấy ảo giác
Nơi xa xa, Cố Thừa Viêm nhìn cô lủi thủi như chú hamster nhỏ trên bàn, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, thi thoảng cảm thán trong im lặng, nỗi khó chịu vô duyên vô cớ của anh cuối cùng đã tiêu tan.
Như thế này còn được.
Dáng vẻ bị đồ ăn hấp dẫn mới ngoan ngoãn làm sao.