Chương 20
của dì Quế Hinh.
Nêm muối rồi thì phải nói một tiếng chứ!
Dì ta làm việc càng ngày càng không để tâm!
Chắc là có tuổi rồi nhỉ?
Hay là cho nghỉ việc rồi mướn người khác đi...” Ngồi ở ghế chủ vị, Hứa Thư Hãn từ nãy đến giờ vẫn luôn bất động thanh sắc, lúc này mới đặt đũa xuống.
Sắc mặt ông ta vẫn coi như hòa hoãn, chỉ chậm rãi nói: “Chỉ là một bát canh thôi, không ngon thì bảo họ làm lại phần khác, có gì to tát đâu.” “Nhưng mà...” Tạ Nhã Uẩn còn định mở miệng thì bị Hứa Đôn ngăn lại.
Gã ngó nghiêng sắc mặt ba và anh cả, trong lòng có chút kiêng dè, bèn quát vợ: “Đủ rồi đấy!
Lần nào cô cũng là đứa lắm chuyện nhất!” Tạ Nhã Uẩn lườm gã một cái, đành hậm hực ngậm miệng.
Trương Ưu Nhĩ đứng dậy gọi người làm dọn phần súp đó đi.
Lúc này Hứa Chiếu Di mãi không thấy bóng dáng mới đủng đỉnh đi xuống.
Cô ta vẫn mặc bộ váy ngủ hai dây lúc sáng, dáng điệu thô lỗ kéo ghế ngồi ngay dưới Hứa Đôn.
Tạ Nhã Uẩn nhìn cô ta, sự bất cam và ngọn lửa giận kìm nén trong lòng tức khắc tìm được bia ngắm mới: “Chiếu Di!
Sao em lại để lộ mảng sẹo đó ra nữa rồi?
Đã bảo em ở nhà cũng phải chú ý một chút cơ mà!
Sẽ dọa Tuấn Bảo sợ đấy!” Tuấn Bảo chính là con trai của Hứa Đôn và Tạ Nhã Uẩn, tên đầy đủ là Hứa Tuấn Sâm.
Hứa Chiếu Di hoàn toàn coi cô ta như không khí.
Cô ta cầm cốc nước lên ừng ực nốc cạn, chẳng chút kiêng dè để lộ ra mảng sẹo lồi lõm màu hồng phấn bao phủ diện tích lớn tяên bắp tay phải.
Trông có vẻ như là sẹo bỏng, kéo dài tít đến tận xương bả vai, thoạt nhìn qua quả thật có chút rợn người.
Thấy mình bị bơ đẹp, Tạ Nhã Uẩn tức đến mức suýt nghiến nát răng, cô ta huých huých Hứa Đôn: “Anh nhìn em gái anh kìa!
Anh cũng nói nó vài câu đi chứ!
Trước đây Tuấn Bảo từng bị nó dọa cho khóc thét rồi đấy!” Hứa Đôn cũng có vẻ bất mãn, cau mày mắng em gái: “Dù sao thì em cũng phải biết chừng mực một chút chứ!
Cái sẹo này là huân chương vinh dự gì mà đi đâu em cũng khoe ra cho người ta xem, không biết xấu hổ à?” Hứa Chiếu Di cười khẩy một tiếng: “Tôi có gì mà xấu hổ?
Tôi hở ngực hay hở mông hả?
Trước đây anh nhậu bét nhè rồi vạch chim ra đái bậy giữa phố bị chụp lén lên cả tạp chí lá cải, anh có thấy xấu hổ không?” “Mày!” Hứa Đôn trước mặt Hứa Chiếu Di xưa nay chưa từng chiếm được thế thượng phong, nay bị lật tẩy chuyện xấu mặt ngay tại trận, mặt mày gã tái mét vì ngượng ngùng, bị chặn họng đến mức không thốt nổi lời nào.
Tạ Nhã Uẩn mặt đỏ gay, hét lên: “Chiếu Di, em nói vậy là quá đáng rồi đấy!
Sao em có thể nói anh trai mình như thế!
Em...
Em là con gái con đứa, ăn nói cũng quá...” Cô ta tức đến lộn xộn ngôn từ, đành cầu cứu Hứa Thư Hãn chủ trì công đạo, giọng điệu bi phẫn: “Ba, ba nghe xem nó nói cái gì kìa!” Mặt Hứa Thư Hãn trầm xuống, cất giọng quở trách: “Ngồi vào bàn ăn thì ăn cho đàng hoàng, cãi lộn ầm ĩ ra cái thể thống gì!
Tất cả im lặng hết cho tôi!” Mấy kẻ đang xắn tay áo trực chờ cắn xé nhau cuối cùng cũng đình chiến.
Ngừng một lát, Hứa Thư Hãn quay sang nói với Hứa Chiếu Di: “Rốt cuộc thì vết sẹo kia của con chừng nào mới chịu đi xóa?
Bây giờ công nghệ thẩm mỹ đâu có thiếu, suốt ngày treo tяên người mang đi rêu rao thì đẹp đẽ lắm sao?” Hứa