Chương 19
khá ngon.” Nhà họ Hứa hiện giờ không đông người.
Ở lại nhà chính chỉ có nhánh của người cầm quyền Hứa Thư Hãn, các họ hàng thân thích khác đều sống ở nơi khác, chỉ những dịp lễ tết mới tụ họp.
Sau này cậu cả Hứa Thận kết hôn rồi dọn ra riêng, giờ trong nhà chính chỉ còn lại vợ chồng cậu hai Hứa Đôn và con gái út Hứa Chiếu Di ở cùng ông cụ.
Từ nhỏ Hứa Đôn mọi mặt đều không xuất sắc bằng anh trai nhưng khoản ăn chơi trác táng thì lại vô cùng tinh thông.
Hứa Thư Hãn dường như cũng chẳng trông mong gì gã làm nên trò trống, chỉ giao cho gã quản lý công ty giải trí dưới danh nghĩa gia tộc.
Gã nhỏ hơn Hứa Thận hai tuổi nhưng lại kết hôn sớm hơn rất nhiều, hiện giờ con trai đã 3 tuổi, hôm nay thứ Bảy vừa được đón sang nhà bà ngoại chơi rồi.
Vợ gã là Tạ Nhã Uẩn, trước đây chính là nghệ sĩ thuộc công ty gã quản lý.
Xinh đẹp thì khỏi bàn, lại còn lắm thủ đoạn, ban đầu nhờ chiêu trò lăng xê mà leo lên được sao hạng hai, hạng ba, sau đó lại bám lấy Hứa Đôn.
Hai người dây dưa mờ ám suốt nhiều năm, lên hot search không biết bao nhiêu lần, cuối cùng Tạ Nhã Uẩn cũng toại nguyện gả vào hào môn, an tâm ở nhà chồng con.
Thế nhưng sau khi kết hôn, Hứa Đôn vẫn không thu liễm bản tính, dăm bữa nửa tháng lại trêu hoa ghẹo nguyệt, Tạ Nhã Uẩn ở nhà cũng thỉnh thoảng làm ầm ĩ gà bay chó sủa.
Lúc này cặp vợ chồng đó đang ngồi đối diện Trương Ưu Nhĩ.
Tạ Nhã Uẩn nhìn vẻ ngoài tuấn tú, chững chạc của Hứa Thận, nhìn cách chung sống bình thản mà ăn ý giữa anh và Trương Ưu Nhĩ rồi quay sang nhìn gã chồng tầm thường với gương mặt sưng phù, tinh thần uể oải vì chìm đắm trong tửu sắc bên cạnh mình, trong lòng không khỏi chua xót.
Cô ta bực bội múc cho mình một bát súp, vừa húp một ngụm đã lập tức nhổ toẹt ra, nhăn nhó mặt mày quát: “Mẹ kiếp, thế này là đổ cả hũ muối vào trong nồi à?
Mặn chết tôi rồi!” Hứa Đôn ngồi cạnh thì thầm với vẻ ghét bỏ: “Có đến mức đó không?
Toàn bé xé ra to...” Nói rồi gã cũng húp một ngụm súp nhưng giây tiếp theo đã trợn tròn mắt nhổ ra: “Sao mà mặn chát thế này!” Tay đang gẩy bát súp của Hứa Thận chợt khựng lại, anh ngước mắt nhìn nét mặt làm lố của hai vợ chồng em trai.
Trương Ưu Nhĩ thì tự mình nếm thử một ngụm, lập tức nhận lỗi: “Chuyện này không trách dì Quế Hinh được, là do lúc sau em canh bếp tưởng dì ấy chưa nêm muối nên đã bỏ thêm một ít vào, chắc là dì ấy đã nêm trước rồi, lỗi tại em.” Cô lại đưa mắt nhìn Hứa Thận, dùng giọng điệu hờn dỗi pha chút làm nũng: “Anh cũng thật là mặn thế sao không nói tiếng nào?
Cứ thế mà cắm đầu uống.” Hứa Thận: “...” Anh kín đáo đẩy bát súp sang một bên, mặt không biến sắc: “Không sao, anh ăn mặn quen rồi.” Màn tương tác này rơi vào mắt Tạ Nhã Uẩn lại biến thành trò tú ân tú ái.
Cô ta chua loét cười khẩy hai tiếng: “Anh cả ăn mặn quen rồi cái nỗi gì?
Trước đây lúc ăn cơm rõ ràng đến một chút bột tiêu anh ấy cũng không ɖu.ng tới.
Theo em thấy chắc chắn là nghe chị dâu nói mình cũng có phần hầm súp, không nỡ để chị dâu thất vọng đây mà!” Trương Ưu Nhĩ chỉ cười bẽn lẽn, không hề đáp lời.
Nhưng Tạ Nhã Uẩn vẫn không chịu để yên, cô ta bày ra dáng vẻ của nữ chủ nhân mà lên giọng oán trách: “Nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc vẫn là lỗi