⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

lặng, những người chủ gia đình chắc hẳn là vẫn chưa ngủ dậy.
Trương Ưu Nhĩ bèn đi xuống gian bếp phụ, nơi đã bắt đầu nhộn nhịp làm việc.
Mỗi lần về nhà họ Hứa, so với việc phải đối phó với mấy người trong gia đình kia, cô thích ra đây tán gẫu và tranh thủ lười biếng cùng các dì, các chú giúp việc hơn.
Thời đại bây giờ khác rồi, cái kiểu chủ tớ ngày xưa đã sớm lỗi thời.
Những người giúp việc này ngoài miệng tuy vẫn gọi cậu chủ, bà chủ nhưng trong thâm tâm họ cũng chỉ coi mình là người lao động làm công ăn lương, chẳng có mấy ý thức khúm núm quỵ lụy.
Thêm vào đó, ngày thường chứng kiến đủ thứ chuyện khuất tất của nhà giàu, họ khó tránh khỏi có chút khinh miệt, ngược lại, họ lại dành cho một trí thức ôn hòa, lễ độ như Trương Ưu Nhĩ thêm vài phần gần gũi và tôn trọng.
Trương Ưu Nhĩ trò chuyện vài câu với dì Quế Hinh có thâm niên làm việc lâu nhất ở đây rồi chủ động giúp dì canh chừng nồi súp đang hầm tяên bếp.
Xuyên qua làn hơi nước bốc lên nghi ngút, cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nhà bếp.
Cách đó không xa là một dải đất cỏ hoang mọc um tùm, cành cây đan chéo, thấp thoáng để lộ ra một góc của căn lầu nhỏ, trông vừa âm u vừa bí ẩn.
Cô nhìn một lúc lâu rồi quay sang hỏi: “Dì Quế Hinh, căn lầu nhỏ đó dùng để làm gì vậy ạ?” Cô đưa tay trỏ về phía đó, nói tiếp: “Trước đây cháu còn tưởng là chỗ ở cho người giúp việc nhưng hỏi ra mới biết không phải, mà mọi người cũng chẳng ai biết nó dùng để làm gì.” Dì Quế Hinh nhìn theo hướng ngón tay cô, vẻ mặt tỏ tường: “Đương nhiên là họ không biết rồi, người làm thay đổi hết lớp này đến lớp khác, làm sao mà biết được?” Tay dì vẫn không ngừng làm việc, miệng rủ rỉ kể: “Chuyện này phải nói từ thời ông cụ, tức là khi cha của ông Hứa bây giờ vẫn còn sống.
Hồi đó ông cụ có nhận nuôi một vị cô em họ bên ngoại nhưng tính tình cô ấy cô độc, không thích gặp người lạ nên ông cụ đã xây riêng căn lầu đó cho cô ấy ở.
Ngày thường cô ấy ru rú trong nhà, người làm cũng hiếm khi nhìn thấy.
Nhưng cũng có vài người từng gặp qua, nghe họ kể lại á...” Nói đến đây, dì dừng tay, biểu cảm có vài phần bí hiểm: “Vị đó xinh đẹp vô cùng, chỉ là dáng vẻ trông hơi điên điên khùng khùng...” “Ai điên điên khùng khùng cơ?” Tiếng quát lanh lảnh từ ngoài cửa bất thình lình cắt ngang lời của dì Quế Hinh.
Hai người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hứa Chiếu Di mặc chiếc váy ngủ hai dây, để mặt mộc, đôi mắt còn ngái ngủ đang tựa vào khung cửa.
Dáng vẻ này khác xa với dáng vẻ trang điểm đậm đêm qua.
Chỉ có sự khinh miệt và trào phúng tяên gương mặt cô ta khi nhìn thấy Trương Ưu Nhĩ là không hề thuyên giảm: “Xem ra đêm qua chuốc rượu vẫn chưa đủ nhỉ, sáng sớm tinh mơ đã có tinh thần chạy đến đây lén lút nói xấu tôi cùng bọn người ở rồi sao?
Có thể hành xử cho ra dáng người đàng hoàng một chút được không hả Trương Ưu Nhĩ?” Dì Quế Hinh vội vàng giải thích: “Nhị tiểu thư, chúng tôi không nói xấu cô, chúng tôi đang kể chuyện ngày xưa...” Trương Ưu Nhĩ đưa tay ngăn không cho dì nói tiếp, nhẹ giọng trấn an: “Dì Quế Hinh đi làm việc của dì đi, không sao đâu ạ.” Cô bước đến trước mặt Hứa Chiếu Di, mỉm cười: “Nhạy cảm thế sao?
Vừa nghe thấy bốn chữ “điên điên khùng khùng” đã nghĩ ngay là đang nói mình à?
Xem ra cô nhận thức


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡