⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

quá...” ...
Màn đêm sâu thẳm, nhịp sống về đêm phù hoa trụy lạc cũng đã bước vào thời khắc huyên náo, đỉnh điểm nhất.
Dưới sự bao trùm của bóng tối, giữa những ánh đèn neon rực rỡ sắc màu, trong làn mưa mờ ảo, biết bao điều thầm kín, bẩn thỉu đang âm thầm sinh sôi nảy nở ở những góc khuất chẳng ai hay biết rồi lại bị người ta lặng lẽ che đậy chẳng lưu lại dấu vết.
Nữ bác sĩ cầu tiến, ngày thường luôn thẳng thắn tháo vát nay lại đeo lên chiếc bịt mắt ren đen, vung vẩy chiếc roi da nhỏ xíu, xõa chân dang rộng ngồi chìm đắm tяên một thân thể cường tráng, cưỡng đoạt lấy thứ hoan lạc nông cạn mà tột cùng.
Cậu nam phục vụ vốn luôn lanh lợi dẻo miệng lại bị leo cây ngay khoảnh khắc chuẩn bị ra ngoài bồi tiếp khách hàng.
Cậu ta chán nản thất vọng đi dạo bước về nhưng bất thình lình bị ai đó bịt kín miệng mũi, lôi tuột vào một con hẻm nhỏ tăm tối phía sau vốn dĩ hiếm người qua lại.
Vị thiên kim rực rỡ, kiêu sa lúc nào cũng hống hách ngang tàng nay lại trà trộn vào giữa đám đông đang mải miết đi tìm lạc thú.
Cô ta dùng điện thoại gõ bốn chữ “Nhiệm vụ hoàn thành” rồi gửi đi, sau đó uể oải ngã vật ra ghế sô pha với đôi mắt trống rỗng vô hồn vô tận.
Tất cả những điều này, đều được giấu giếm ở phía sau người đời, chẳng một ai hay biết.
Có điều, vẫn sẽ có ngoại lệ.
Ví như, trong căn phòng đang sục sôi ngọn lửa tình kia, nữ giáo viên chín chắn, lạnh lùng ma mị và cậu nam sinh ngây ngô, tráng kiện đang quấn lấy nhau hoan lạc đến đầm đìa mồ hôi.
Từng biểu cảm, từng động tác nhỏ nhất của họ đều được một chiếc camera giấu kín ở góc nào đó ghi lại một cách trung thực, cuối cùng rơi trọn vào mắt một người chẳng để sót một phân một giây nào.
Ai là người trong cuộc?
Ai là kẻ ngoài rìa?
Nào có ai dám nói chắc chắn chứ?
Tóm lại, trò hay sắp sửa mở màn rồi.
Rạng sáng, Trương Ưu Nhĩ tỉnh giấc trong tiếng mưa rơi, men say đã tan biến sạch sẽ.
Cô không chút lưu luyến trở về căn nhà tân hôn chung sống cùng Hứa Thận.
Hai người kết hôn đã được một năm, ngoại trừ việc phải sánh đôi xuất hiện trong những dịp cần thiết và cố định tối thứ Sáu hằng tuần phải về nhà chính họ Hứa ăn cơm tối rồi ngủ lại thì thời gian còn lại, cơ bản là mạnh ai nấy sống trong căn nhà này, chẳng khác gì bạn cùng phòng.
Mọi việc ăn mặc, đi lại của anh, cô hoàn toàn không cần nhúng tay vào và đương nhiên Trương Ưu Nhĩ cũng lấy làm vui vẻ khi chẳng phải bận tâm.
Thi thoảng Hứa Thận cũng sẽ báo cáo lịch trình với cô, ví dụ như chuyến công tác lần này không kịp về dự bữa tiệc gia đình tối thứ Sáu, đành phải lùi sang thứ Bảy.
Anh cũng đã thông báo trước cho cô, ý tứ rõ ràng là muốn Trương Ưu Nhĩ đợi anh đến rồi cả hai cùng về, cốt để thể hiện hình ảnh đôi vợ chồng hòa thuận trước mặt người ngoài.
Cô mới chẳng thèm đợi anh.
Sáng sớm hôm sau cô liền tự mình về nhà chính họ Hứa trước.
Căn biệt thự này nằm trong một khu cao cấp tяên ngọn núi ở ngoại ô thành phố, ẩn mình giữa thảm thực vật xanh um tùm cũng vì đã xây dựng từ lâu đời nên khó tránh khỏi toát ra chút không khí im lặng, cũ kỹ.
Ngay cả không khí buổi sớm cũng chẳng mấy trong lành, gần xa đều bảng lảng hơi sương ẩm ướt, khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.
Lúc này nhà họ Hứa vẫn đang chìm trong tĩnh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡