⬅ Trước Tiếp ➡
Không biết là do mấy ngày nay đều kí©ɧ ŧɧí©ɧ hậu huyệt, mới một ngày không chơi, mà buổi sáng khăn trải giường đã ướt đẫm, dùng ngón tay sờ sờ hậu huyệt xoa nhẹ vài cái.
"Ưm ..."
Tư Dịch tiện tay cầm quả trứng rung nhỏ đưa vào lỗ hậu kí©ɧ ŧɧí©ɧ, nằm ở trên giường, dùng ngón tay véo trứng rung, xoay tròn tại hυyệŧ.
Sau một đêm mộng xuân, lỗ hậu rất trơn trượt không cần đến bôi trơn, thậm chí còn rỉ nước dâʍ ŧᏂủy̠, Tư Dịch nhét côn thịt chạy bằng điện vào hυyệŧ, rồi chuyên tâm chơi lỗ hậu.
Nằm trên giường với tư thế cúi đầu nhẹ, một bàn tay xoa ngực, tay kia dùng trứng rung đưa đến hoạt động ở hậu huyệt.
Bầu ngực chỉ cần một bàn tay là đã nắm vừa vặn, bình thường đều mặc quần áo rộng thùng thình và sử dụng miếng dán ngực nên rất khó phát hiện.
"Ưm ... thật thoải mái ..." Tư Dịch nhẹ ậm ừ.
Ninh Húc Uyên tối hôm qua nhận được điện thoại nhờ sửa đèn, hắn không muốn đến, nhưng nghĩ rằng Tư Dịch đang thân thiết với một người đàn ông lạ mặt như vậy, hắn vẫn muốn đến xem.
Sau khi thay đèn, liền nghe thấy âm thanh từ phòng của Tư Dịch phát ra, phản ứng đầu tiên của hắn là nghĩ có người đang bắt nạt Tư Dịch, hắn đẩy cửa bước vào không cần suy nghĩ, liền thấy như vậy một màn.
Bộ đồ ngủ của Tư Dịch bị vén lên, quần ngủ cởi đến đầu gối, một tay cậu tự xoa nắn ngực mình rồi lại dùng tay kia nhét quả trứng rung vào lỗ hậu. Hυyệŧ bị côn thịt giả lấp đầy, thân thể Tư Dịch cong lên, khăn trải giường ướt đẫm một mảng.
Hắn lần đầu tiên nghe thấy Tư Dịch phát ra loại thanh âm này, là hắn chưa từng nghe qua, Tư Dịch nghe thấy tiếng động quay đầu lại, sợ tới mức vội vàng kéo chăn.
“Sao anh lại ở đây !!!”
Tư Dịch kéo chăn bông lên che mình với tốc độ nhanh nhất, lỗ hậu thiếu chút nữa là cao trào nên lúc này cực kì nhạy cảm, côn ŧᏂịŧ giả trong hυyệŧ vẫn không ngừng rung động.
“Để anh dạy em!”
Ninh Húc Uyên đi đến bên giường một phen kéo Tư Dịch ra khỏi chăn bông, lôi đồ chơi tìиɧ ɖu͙© trong hυyệŧ ra, nhìn dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra từ đó, hắn dường như đã hiểu ra điều gì.
“Tùy anh!”
Tư Dịch lúc này đã gần như dán trên người Ninh Húc Uyên, thân thể khát khao nóng bỏng kia làm hắn khó nhịn được, liền đưa tay vào giữa hai chân cậu.
"Ưm ..." Tư Dịch khẽ run lên nằm trong vòng tay của Ninh Húc Uyên đạt cực khoái, giống như được quay trở lại thời thanh xuân.
"Anh ta dạy cho em cái này? Làm em như vậy? Không phải biếи ŧɦái thì là cái gì!”
"Không phải đều giống anh sao?" Tư Dịch muốn giải thoát, nhưng không còn sức lực, nằm trên người Ninh Húc Uyên cũng cảm thấy thực thoải mái.
“Em ly hôn với tôi chỉ vì chuyện này?”
“Tôi chỉ là thấy mệt mỏi!” Tư Dịch có chút sức lực để đẩy Ninh Húc Uyên ra,
“Anh sống cuộc đời lạnh lùng và lãng quên thế giới này, tôi lại sống đắm chìm trong thối nát túng dục, chúng ta không nên làm phiền nhau! "
“Em cùng hắn đã làm?"
Ninh Húc Uyên nhéo cánh tay, Tư Dịch như thế nào đều ném không ra,
"Nếu tôi làm rồi, thì sao? "
Ninh Húc Uyên lúc này mới buông Tư Dịch ra,
" Em đúng là nhân tâm nhiều hiểm ác, em không phải bình thường, nam nữ đều không giống, nhưng cái đó… biếи ŧɦái…”."
"Tôi thích biếи ŧɦái đó!"
"Còn anh thì sao, nếu tôi không có hυyệŧ, anh sẽ ở bên tôi sao! Sẽ không đâu! Hυyệŧ của tôi, tôi căn bản không hề có cảm giác! Cút ra ... " Tư Dịch kéo chăn bông vào, hắn không thể nói thêm gì nữa.
Lời nói như con dao hai lưỡi, chẳng hạn như áp lực, ức chế mấy năm nay đều đã bộc phát
Ninh Húc Uyên mất nửa giây mới bình tĩnh lại, thậm chí muốn vỡ vụn, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng bọn họ vì chuyện này mà ly hôn.
“Tư Dịch.”
Ninh Húc Uyên nhẹ giọng nói, Tư Dịch liền ôm chăn vào trong lòng ngực, hắn nhẹ nhàng kéo ra,
“Đừng khóc.”
“Anh vì cái gì còn chưa cút! Chúng ta hiện tại không có quan hệ gì! Động vào tôi, tôi sẽ kiện anh tội hϊếp dâʍ!" Tư Dịch sụt sịt, Ninh Húc Uyên giúp cậu lau nước mắt.
“Những việc này vì cái gì không nói cho anh.”
“Tôi đã nói rồi! Là do anh không thích, không thích chạm vào tôi…”
⬅ Trước Tiếp ➡