Cố Tây tiễn Tư Dịch về nhà, đến dưới lầu liền rất lễ phép cáo biệt, xoa xoa đầu Tư Dịch,
"Lần sau đi bar có thể rủ anh, bạn nhỏ đi một mình rất nguy hiểm."
"Được ..." Tư Dịch mặt có chút đỏ, nhìn Cố Tây rời đi, bước lên lầu, cậu nhìn thấy Ninh Húc Uyên mặt đầy lạnh nhạt đang thờ ơ nhìn mình.
Ninh Húc Uyên cảm thấy chính mình tự mình chuốc lấy cực khổ, đợi hai tiếng đồng hồ chỉ để thấy cậu cùng người đàn ông khác vui vẻ, bởi vì cảm giác được hắn hôm nay không vui.
"Ninh ..." Tư Dịch còn chưa kịp gọi tên đầy đủ, hắn đã bỏ đi.
Tư Dịch vội vàng đẩy cửa bỏ vào phòng.
Trên mặt đất, những món đồ chơi bị Tư Dịch chằm chằm nhìn một hồi, lấy ra cái nhỏ nhất rồi đi vào phòng tắm, nghiên cứu chất bôi trơn một lúc rồi bóp vào lỗ.
Chất lỏng bôi trơn ướŧ áŧ chui vào lỗ hậu khiến cậu cả người run lên, hai tay chống đỡ cơ thể bám vào bồn tắm, từ từ nhét hạt bôi trơn vào lỗ hậu,
"Ư ..."
Tư Dịch hai chân khống chế không được phát run. Cậu cảm thấy được thân thể không bài xích thứ này, ngược lại là thực thích.
Điện thoại trên bàn phòng tắm rung lên, là cuộc gọi thoại, Tư Dịch muốn cúp máy, nhưng thấy người gọi đến là Cố Tây, liền quẹt sang.
“Anh đến rồi à?” Tư Dịch cảm thấy giọng nói của chính mình thật lộ liễu.
Cố Tây dừng lại một lúc, sau đó hắng giọng,
“Ừm, anh sợ buổi tối em không ngủ được nên nói chuyện phiếm với em.”
Cố Tây biết chuyện ly hôn của Tư Dịch, nhưng anh không bận tâm, ngược lại rất hứng thú với cậu
Bây giờ hiếm khi gặp một người có tính cách giản dị nhưTư Dịch.
“Được thôi.”
Tư Dịch chậm rãi đem hạt bôi trơn vào lỗ, dừng lại việc nói chuyện với Cố Tây, tay bắt đầu di chuyển. Cậu tưởng tượng Cố Tây đang ở đây chơi mình, động tác của tay càng ngày càng thuần thục, mỗi lúc một nhanh hơn.
Chỉ có ba bốn viên nghe chừng không dài lắm, rất thích hợp cho người mới bắt đầu chơi, Tư Dịch nghe thấy tiếng nước chảy ra từ trong lỗ hậu, hóa ra bản thân cậu có thể chảy nước.
“Âm thanh gì vậy?” Cố Tây cẩn thận lắng nghe,
“Có thoải mái không?” Giọng hơi trầm xuống, Tư Dịch rêи ɾỉ nằm bên cạnh bồn tắm, không hiểu sao ở trước mặt anh, cậu một chút cũng không sợ bại lộ.
“Bảo bảo, em thật đúng là làm anh phải lau mắt mà nhìn.”
“Bình thường mà, không được sao?” Tư Dịch thở nhẹ.
“Được rồi, anh thực sự muốn làm đồ chơi của em.”
Tư Dịch ngâm mình trong bồn tắm, sau đó cuộc nói chuyện giữa hai người trở lại bình thường, Cố Tây thật sự đã kể chuyện cho cậu trước khi đi ngủ.
Ngạc nhiên hơn, Cố Tây bắt đầu đưa đón cậu đi học, đưa đi ăn tối và xem phim cùng nhau, Tư Dịch phát hiện ra Cố Tây thực hiểu mình.
Mỗi đêm, Tư Dịch nói sẽ chơi với lỗ hậu của chính mình, Cố Tây cũng sẽ tương tác với cậu qua màn hình, điều này khiến Tư Dịch mỗi lần đều trải qua một cảm giác hạnh phúc khác nhau.
Cố Tây cũng biết lý do ly hôn của cậu, nhưng không có dò hỏi xem bao giờ hai người có thể làʍ t̠ìиɦ, điều này khiến Tư Dịch trong lòng không khỏi cảm động.
“Nhớ cất bánh kem vào tủ lạnh, buổi tối ăn xong nhớ đánh răng.”
Cố Tây đem bánh kem đưa cho Tư Dịch, Tư Dịch lùi lại vài bước, sau đó quay đầu lại hôn lên mặt đối phương.
Tư Dịch ấn nhiều lần mà đèn hành lang không bật, sau khi ăn vài miếng bánh và đánh răng, cậu gọi điện cho bố và được hứa mai sẽ có người tới sửa.
Hôm nay đi dạo phố có chút mệt mỏi nên Tư Dịch không chơi trò lỗ hậu, lăn ra giường ngủ quên mất việc xem lại tin nhắn của anh.